Gói nỗi niềm gửi theo gió mùa đông. Dẫu tình em vẫn luôn luôn ấm nồng. Thì xuân hồng vẫn ngập tràn băng giá. cũ từng nhỡ nhàng thủa trước Nay nối lại tình duyên xưa có được Anh trở về Tây Bắc ngược mùa yêu. Hoa Đẹp Miền Tây Bắc. Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng
Thơ Tố Hữu thời kháng Mỹ đậm tính bao gồm luận với cảm giác sử thi. + Tập thơ Một giờ đồng hồ đờn (1992) và Ta cùng với ta (1999): giãi bày đều chiêm nghiệm, suy bốn về cuộc sống đời thường, hướng tới đông đảo quy luật pháp thêm và đông đảo cực hiếm bền
1 Những bài thơ mùa thu bất hủ, cực hay. 1. NẮNG THU. Tác giả: Chu Long. Năng thu gió với lao xao. Màu vàng non nhẹ đầy trào khoảng không. Con đò đợi khách bên sông. Nước mềm như giải lụa hồng vắt ngang. Thơm thơm hoa bưởi cúc vàng.
Gió Mùa Đông Bắc Về - Tác Giả: Băng Hạ Bỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mù Nào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm nao Áo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay…
II. Đường cách mạng, đường thơ: Gió lộng Từ ấy Việt Bắc Ra trận, Máu và hoa Một tiếng đờn, Ta với ta 5 CHẶNG: 1. "Từ ấy" (1937 - 1946): Mùa đông thế kỷ chuyển sang xuân Ôi Việt Nam! Từ trong biển máu Người vươn lên, như một thiên thần!
Fast Money. Tuyển chọn những bài thơ hay báo hiệu một mùa Đông lại tới. Đó là những vần thơ cảm xúc của thi sĩ khi cảm nhận những cơn gió bắt đầu mang hơi lạnh của mùa Đông đang đến thật gần… CHÙM THƠ LIÊN QUAN Chùm thơ tình lục bát mùa Đông hay nhất Chùm thơ Sầu Đông, tình buồn mùa đông hay nhất Tác giả Nga Vũ Đêm trở gió hình như mùa đang đợi Len lén thu thổi nhẹ giấu mùa đông Mùa trở mình cơn gió lại đi rông Chiếc lá nhỏ rùng mình hơi trăn trở Trong giấc ngủ gió đông còn run rẩy Lại thầm thì hò hẹn gọi mùa sang Thu đi rồi đông thức giấc hoang mang Chân bước nhỏ lần mò trên quãng vắng Đêm cứ thế cứ dài như nỗi nhớ Cứ chòng chành thức ngủ giấc đông miên Bờ vai gầy lạnh buốt gió bên hiên Qua ô cửa tiếng vạc buồn đêm lặng Đông cứ thế cứ thẫn thờ ngơ ngác Gió gọi mùa mây chùng thấp chiều loang Một chút heo may sót lại níu thu vàng Thu trở gót lá ngập ngừng rơi xuống Đông chuyển mình gió đổi chiều luống cuống Rối đêm dài cho nỗi nhớ đi hoang Cuộn vào đêm một chút gió thu vàng Cho đông tới nhẹ nhàng thay áo mới. BÀI THƠ CHỚM ĐÔNG Tác giả Hạnh Nguyễn Tháng Mười mới đẹp làm sao Cây nghiêng lá đón gió vào chớm đông Trốn đâu rồi hỡi Trời trong? Để em tìm nắng về hong tóc mềm. Gió đông thổi thật dịu êm Vuốt ve làn tóc lướt trên vai gầy Gió ôm quấn quýt cùng mây Để cho ngày nhớ đong đầy niềm yêu. Nghiêng nghiêng dáng nhỏ mỗi chiều Lạnh ơi! Hôn nhẹ má yêu hao gầy Đường khuya sương phủ giăng đầy Mưa thả tí tách bay bay giọt mềm. Chớm đông sao thấy êm đềm Áo len anh tặng càng thêm ấm nồng Mơ màng nhắn gửi mùa đông Vòng tay ôm chặt ấm lòng nhé anh. BÀI THƠ LẠNH GỌI ĐÔNG VỀ Tác giả Hoàng Thanh Tâm Bên này trời rất nhiều mây Thu về lá rụng gom đầy bàn tay Trong lòng đong đếm vơi đầy Mưa ngâu lất phất đường lầy lội trơn. Thu về khép nép giận hờn Heo may rả rích chờn vờn lắc lay Vàng sân chiếc lá thu bay Mà nghe rờn rợn đông quay quắt về. Hơi thu chớm chút sơn khê Áo vàng hoa cúc lối về tỏa hương Đâu đây mộng vẫn bình thường Nàng thơ quay gót nhún nhường hạt sương. Thu về ru khúc nghê thường Đong đưa chiếc lá vấn vương vỗ về Đường xưa vắng vẻ lối quê Tìm tà áo mỏng sao khuê xuyên mành. Thôi đừng hờn giận đành hanh Vàng thu điểm xuyến mầm xanh đợi chờ Hơi thu thấm đẫm lẳng lơ Như đang ngún nguẩy nhởn nhơ cợt đùa. Sợi đông co rút lưa thưa Lúc nghiêng lúc ngả cho vừa lòng thu Giao hoà khoảnh khắc vi vu Bốn mùa như thể khúc ru khó rời. BÀI THƠ ĐÔNG VỀ Tác giả Lãng Du Khách Thế là thu đã chia xa Trời buông mây xám nhạt nhoà tiễn thu Sáng mai tỉnh giấc sương mù Cơn gió se lạnh khẽ cù thịt da Nhẹ nhàng cứ thế thu qua Để bao nuối tiếc vỡ oà con tim Lưng trời thảng thốt tiếng chim Thiết tha gọi bạn đi tìm tránh đông Còn anh xót cặp môi hồng Rát khô giá buốt rét đông tê người Tái tê em hé nụ cười Sợ đau sợ rát môi tươi má hồng Vội vàng anh thả tình nồng Che thân bé nhỏ ấm không hỡi nàng Vậy là đông đã dần sang Cái lạnh se sẽ ngỡ ngàng tìm ta Tê tê một chút làn da Khiến ta sao động thiết tha tình nồng Cùng nhau sưởi ấm rét đông Trao hôn nồng thắm phiêu bồng đam mê Sợ chi giá buốt tràn về Tình ta vẫn cứ tràn trề yêu thương Giao mùa là khúc nghê thường Đổi thay để khúc yêu đương MÃI NỒNG ! BÀI THƠ ĐÔNG SANG Tác giả Liên Phạm Đông sang cảnh vật ê chề, Tim như vụn vỡ trăm bề nhớ ai… Tình yêu nồng thắm chợt phai, Phương trời xa cách ngày dài nhớ sao… Lời yêu thề hẹn hôm nào, Em còn giữ trọn, nghẹn ngào hôm nay. Nghe từ giã biệt đắng cay, Đâu rồi, anh của những ngày hôm qua…? Mùa thu vội vã rời xa, Mang mùa đông đến thiết tha nỗi sầu… Bầu trời ảm đạm mưa ngâu, Nhạt nhoà cả nụ hôn đầu trên môi… Mùa đông đã đến thật rồi, Hàng cây khô đứng ngậm ngùi trong sương. Mình em lẻ bước trên đường, Lệ lòng từng giọt còn vương vấn hoài… Mùa đông ngày ngắn đêm dài, Tâm tư trĩu nặng nhớ ai cuộn lòng. Nơi xa em gửi nhớ mong, Về anh phương đó, tấm lòng của em! THƠ GIAO MÙA THU-ĐÔNG Tác giả Nguyễn Đình Huân Mùa thu tàn thật rồi sao Còn đâu ngọt ngào hoa sữa Đông đã thập thò trước cửa Ngoài trời tắt gió heo may. Cũng chẳng còn lá vàng bay Chỉ còn cành gầy lá úa Hương cốm cũng không còn nữa Đâu còn chất chứa mưa ngâu. Thu đã dời gót qua cầu Chẳng hề ngoái đầu nhìn lại Đông về nỗi buồn hoang hoải Cúc tàn hoa cải trổ bông. Ta nghe man mác trong lòng Ngoài hiên gió đông se lạnh Đông về loài chim đi tránh Xa rồi những cánh thiên di. Gió bấc nói nhỏ thầm thì Tạm biệt thu đi vui nhé Mùa đông bước chân nhè nhẹ Giao mùa vui vẻ quanh ta.
Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất! Thơ gió mùa về là những tâm trạng, cảm xúc của hầu hết mọi người khi tiết trời bắt đầu se lạnh, mây trời xám xịt và một bầu không khí ảm đạm khắp ngõ nhỏ. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho chúng ta sống chậm lại, cơn gió đìu hiu không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình. Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê mẫn. Gió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng Hạ Bỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mù Nào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm nao Áo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầm Có khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùng Đập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành… Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé qua Đan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xang Đông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn… Gió Mùa Về – Tác Giả Phượng Ớt Gió mùa về rồi anh biết không? Mình em đi ngoài phố lúc tan tầm Đôi khi thấy cần một bàn tay ấm Xua tan đi chút giá lạnh đầu đông. Gió mùa về sao em cứ ngóng trông? Mong đôi ta sẽ yêu nhau lần nữa Để không còn là tình chia hai nửa Sẽ yêu thương như thưở mới ban đầu. Gió mùa về rồi em phải đợi bao lâu? Để anh sẽ ở cạnh bên em mãi Để em biết con tim thôi khờ dại Để em biết rằng gió mùa về ta lạc mất nhau. Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng Khách Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh… Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về. Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Đông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mong Cuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâu Những ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơ Không quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi? Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiên Bớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thương Gió Mùa Về! – Tác Giả Mai Vàng Gió mùa về kèm theo những cơn mưa Đông rét mướt khiến tim mình buốt giá Con phố xưa vẫn đông người hối hả Nhưng sao lòng mình lại cảm thấy đơn côi Gió mùa về tôi vẫn một mình tôi Tự khoác chiếc khăn giữ cho mình thật ấm Xỏ đôi giày và đeo găng tay cẩn thận Rồi mạnh mẽ bước đi mặc cho gió thốc vào người Gió mùa về vẫn phải gắng gồng thôi Sắp hết năm mà công việc vẫn bộn bề nhiều quá! Còn sức đâu mà than phiền vất vả Ráng phải chăm làm bỏ mặc sự cô đơn Gió mùa về cũng kệ gió mùa thôi Dẫu người ta có đôi thì mình vẫn phải tự tin vào độc thân kiêu hãnh Luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ né tránh Những khó khăn đến đâu rồi cũng hóa tầm thường. Giao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Chớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sang Mây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dây Hồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanh Trái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêu Hoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho ta Mùa Gió – Tác Giả Lưu Quang Vũ Biết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mang. Giấc mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng hiện. Em có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn anh. Đi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh Hoàng Đi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùng Tôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sông Tìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã ba Bao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng không Thôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùng Mùa Trở Gió – Tác Giả Hằng Nga Em thấy mình dại khờ Em thấy mình ngẩn ngơ Người đi còn mong nhớ Đông về rồi chơ vơ. Hàng cây cũng xác xơ Hanh hao từng góc phố Người đi rồi còn ngỡ Mình duyên nợ gì nhau. Thời gian cứ qua mau Sao mình em đứng lại Người đi rồi đi mãi Giờ em ngại yêu thương. Giờ nơi cuối con đường Còn mình em lẻ bước Giờ em chỉ thầm ước Giá trước mình không quen. Thì chỉ có mình em Buồn đau đâu tìm tới. Người đi cứ đi vội Tới hạnh phúc xa xăm Em ở lại lạnh căm Trông mùa về trở gió. Gió Mùa Về Mình Lạc Mất Nhau – Tác Giả Thu Hà Gió mùa về lại lất phất từng cơn Em đứng tựa mình bên khung ô cửa sổ Mắt đượm buồn nhìn ra con phố Phố vắng tênh phố cũng nhạt nhòa Gió mùa về làm rơi rớt cánh hoa Đang xuân thì nay phải về lòng đất Có phải chăng con phố này chưa đủ chật Em với anh không chạm mặt bao giờ Gió mùa về lòng bỗng thấy bơ vơ Thấy nhớ nhung một người nào đó Nhớ một người mà em đã – từng hiểu rõ Nay sao nghĩ về thấy khóe mắt cay cay Gió mùa về làm em thấy mình say Đã có men đâu sao mà không tỉnh Chắc giờ này anh đang bận yêu đang bận còn toan tính Anh đã quên rồi người con gái từng yêu. Đông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn Nguyên Đông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buông Xa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xa Nụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dào Em ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tình Đông Đã Về – Tác Giả Đào Văn Cứu Gió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xa Ngồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thương Vuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn trao Chẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyên Gió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh Trần Mùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thu Nhắc Em – Tác Giả Phạm Tường Tri Đông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnh Ngoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắt Mưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổi Gió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấm Gió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nhá Đổi Mùa – Tác Giả Xuân Huy Thời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùng Quần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tung Chớm Đông – Tác Giả Oanh Bùi Gió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bay Tưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may! Gió Mùa Về Bỗng Thấy Chênh Vênh – Tác Giả Tuyết Mai Gió mùa về bỗng lại thấy chênh vênh, Thêm đông nữa lại cô đơn một lối, Phố chiều mưa con đường xa thăm thẳm, Lạc bước tìm một hơi ấm bàn tay… Gió mùa về làm lạnh buốt chiều nay, Tại mưa bay hay tại lòng cô độc? Chốn đông người mà thấy sao xa lạ, Rượt đuổi tìm không thấy nổi bờ vai… Gió mùa về đuổi ánh nắng ban mai, Xua mây xanh về phương trời xa thẳm, Thổi sương mù tô màu thêm ảm đạm, Khiến đất trời hiu hắt nỗi chơi vơi. Gió mùa về phố xá cũng buồn lơi Chiều nay ai đem niềm tin vò nát? Rồi ném vào cõi mơ hồ vô định Để nó hóa thành lạnh lẽo cô đơn… Gió Mùa Về Anh Lỡ Hẹn Mùa Thu – Tác Giả Thu Hằng Lại một lần anh nỡ hẹn với mùa thu Mùa gió heo may mơ màng khe khẽ thổi Em có lạnh không, những hôm nào về tối? Vẫn chỉ một mình sao cố chấp chối từ anh. Lại một lần anh thấy quá mong manh Nhìn em quay đi, rất gần thôi, ngay cạnh Cơn mưa sớm vô tình chưa kịp tạnh Chẳng nói câu gì, tâm trí rối quẩn quanh. Lại một lần phải xét lại chính anh Sao cứ để tuổi xanh trôi mãi thế Anh vẫn chờ em biết đâu rồi có thể Tay đan tay hai đứa một câu thề. Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông Quê Trời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấm Cây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũ Trời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám lá Sao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lối Nỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Gió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yên Nhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông… Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay! Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than! Đông – Tác Giả Linh Vũ Gió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏng Thời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giá Mơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bước Gió Mùa Về Ta Lại Thấy Bơ Vơ – Tác Giả Nguyễn Công Tậu Gió mùa về bên gác vắng cô đơn Cuốn những chiếc lá khô bay xạc xào giữa phố Mang nỗi nhớ khôn nguôi chất đầy con tim nhỏ Mỗi đợt gió về nỗi nhớ lại đầy thêm… Gió mùa về cứ khắc khoải mỗi đêm Giữa những nhớ thương đã bao ngày nén lại Nay lại cháy bùng lên, chẳng thể nào kìm mãi Nhớ thương và thương nhớ suốt đêm thâu… Gió mùa về rồi gió cuốn đi đâu? Bóng hình ai chập chờn trong những giấc mơ chẳng bao giờ trọn vẹn Ngỡ đã có thể nắm tay đi trên những con đường hò hẹn Nhưng giật mình mới biết… chỉ là mơ… Gió mùa về ta lại thấy bơ vơ Thấy lạnh hơn đôi bàn tay trong những ngày hoang hoải Đôi bàn tay vẫn đang chờ đợi mãi Để được nắm một bàn tay đang xa tận nơi nào… Gió mùa về ta lại nhớ biết bao… Gió Mùa Về – Tác Giả Hồng Giang Gió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đó Nghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giá Anh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấm Cuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấy Anh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông! Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hi vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm xúc và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống được đăng trên danh mục thơ ngắn của hãy thường xuyên ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc các bạn có những phút giây thư giãn bên những vầng thơ. Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất! Thơ gió mùa về là những tâm trạng, cảm xúc của hầu hết mọi người khi tiết trời bắt đầu se lạnh, mây trời xám xịt và một bầu không khí ảm đạm khắp ngõ nhỏ. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho chúng ta sống chậm lại, cơn gió đìu hiu không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình. Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê mẫn. Gió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng Hạ Bỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mù Nào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm nao Áo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầm Có khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùng Đập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành… Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé qua Đan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xang Đông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn… Gió Mùa Về – Tác Giả Phượng Ớt Gió mùa về rồi anh biết không? Mình em đi ngoài phố lúc tan tầm Đôi khi thấy cần một bàn tay ấm Xua tan đi chút giá lạnh đầu đông. Gió mùa về sao em cứ ngóng trông? Mong đôi ta sẽ yêu nhau lần nữa Để không còn là tình chia hai nửa Sẽ yêu thương như thưở mới ban đầu. Gió mùa về rồi em phải đợi bao lâu? Để anh sẽ ở cạnh bên em mãi Để em biết con tim thôi khờ dại Để em biết rằng gió mùa về ta lạc mất nhau. Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng Khách Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh… Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về. Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Đông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mong Cuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâu Những ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơ Không quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi? Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiên Bớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thương Gió Mùa Về! – Tác Giả Mai Vàng Gió mùa về kèm theo những cơn mưa Đông rét mướt khiến tim mình buốt giá Con phố xưa vẫn đông người hối hả Nhưng sao lòng mình lại cảm thấy đơn côi Gió mùa về tôi vẫn một mình tôi Tự khoác chiếc khăn giữ cho mình thật ấm Xỏ đôi giày và đeo găng tay cẩn thận Rồi mạnh mẽ bước đi mặc cho gió thốc vào người Gió mùa về vẫn phải gắng gồng thôi Sắp hết năm mà công việc vẫn bộn bề nhiều quá! Còn sức đâu mà than phiền vất vả Ráng phải chăm làm bỏ mặc sự cô đơn Gió mùa về cũng kệ gió mùa thôi Dẫu người ta có đôi thì mình vẫn phải tự tin vào độc thân kiêu hãnh Luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ né tránh Những khó khăn đến đâu rồi cũng hóa tầm thường. Giao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Chớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sang Mây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dây Hồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanh Trái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêu Hoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho ta Mùa Gió – Tác Giả Lưu Quang Vũ Biết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mang. Giấc mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng hiện. Em có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn anh. Đi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh Hoàng Đi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùng Tôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sông Tìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã ba Bao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng không Thôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùng Mùa Trở Gió – Tác Giả Hằng Nga Em thấy mình dại khờ Em thấy mình ngẩn ngơ Người đi còn mong nhớ Đông về rồi chơ vơ. Hàng cây cũng xác xơ Hanh hao từng góc phố Người đi rồi còn ngỡ Mình duyên nợ gì nhau. Thời gian cứ qua mau Sao mình em đứng lại Người đi rồi đi mãi Giờ em ngại yêu thương. Giờ nơi cuối con đường Còn mình em lẻ bước Giờ em chỉ thầm ước Giá trước mình không quen. Thì chỉ có mình em Buồn đau đâu tìm tới. Người đi cứ đi vội Tới hạnh phúc xa xăm Em ở lại lạnh căm Trông mùa về trở gió. Gió Mùa Về Mình Lạc Mất Nhau – Tác Giả Thu Hà Gió mùa về lại lất phất từng cơn Em đứng tựa mình bên khung ô cửa sổ Mắt đượm buồn nhìn ra con phố Phố vắng tênh phố cũng nhạt nhòa Gió mùa về làm rơi rớt cánh hoa Đang xuân thì nay phải về lòng đất Có phải chăng con phố này chưa đủ chật Em với anh không chạm mặt bao giờ Gió mùa về lòng bỗng thấy bơ vơ Thấy nhớ nhung một người nào đó Nhớ một người mà em đã – từng hiểu rõ Nay sao nghĩ về thấy khóe mắt cay cay Gió mùa về làm em thấy mình say Đã có men đâu sao mà không tỉnh Chắc giờ này anh đang bận yêu đang bận còn toan tính Anh đã quên rồi người con gái từng yêu. Đông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn Nguyên Đông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buông Xa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xa Nụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dào Em ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tình Đông Đã Về – Tác Giả Đào Văn Cứu Gió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xa Ngồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thương Vuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn trao Chẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyên Gió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh Trần Mùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thu Nhắc Em – Tác Giả Phạm Tường Tri Đông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnh Ngoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắt Mưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổi Gió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấm Gió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nhá Đổi Mùa – Tác Giả Xuân Huy Thời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùng Quần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tung Chớm Đông – Tác Giả Oanh Bùi Gió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bay Tưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may! Gió Mùa Về Bỗng Thấy Chênh Vênh – Tác Giả Tuyết Mai Gió mùa về bỗng lại thấy chênh vênh, Thêm đông nữa lại cô đơn một lối, Phố chiều mưa con đường xa thăm thẳm, Lạc bước tìm một hơi ấm bàn tay… Gió mùa về làm lạnh buốt chiều nay, Tại mưa bay hay tại lòng cô độc? Chốn đông người mà thấy sao xa lạ, Rượt đuổi tìm không thấy nổi bờ vai… Gió mùa về đuổi ánh nắng ban mai, Xua mây xanh về phương trời xa thẳm, Thổi sương mù tô màu thêm ảm đạm, Khiến đất trời hiu hắt nỗi chơi vơi. Gió mùa về phố xá cũng buồn lơi Chiều nay ai đem niềm tin vò nát? Rồi ném vào cõi mơ hồ vô định Để nó hóa thành lạnh lẽo cô đơn… Gió Mùa Về Anh Lỡ Hẹn Mùa Thu – Tác Giả Thu Hằng Lại một lần anh nỡ hẹn với mùa thu Mùa gió heo may mơ màng khe khẽ thổi Em có lạnh không, những hôm nào về tối? Vẫn chỉ một mình sao cố chấp chối từ anh. Lại một lần anh thấy quá mong manh Nhìn em quay đi, rất gần thôi, ngay cạnh Cơn mưa sớm vô tình chưa kịp tạnh Chẳng nói câu gì, tâm trí rối quẩn quanh. Lại một lần phải xét lại chính anh Sao cứ để tuổi xanh trôi mãi thế Anh vẫn chờ em biết đâu rồi có thể Tay đan tay hai đứa một câu thề. Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông Quê Trời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấm Cây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũ Trời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám lá Sao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lối Nỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn Pứ Gió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yên Nhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông… Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay! Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than! Đông – Tác Giả Linh Vũ Gió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏng Thời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giá Mơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bước Gió Mùa Về Ta Lại Thấy Bơ Vơ – Tác Giả Nguyễn Công Tậu Gió mùa về bên gác vắng cô đơn Cuốn những chiếc lá khô bay xạc xào giữa phố Mang nỗi nhớ khôn nguôi chất đầy con tim nhỏ Mỗi đợt gió về nỗi nhớ lại đầy thêm… Gió mùa về cứ khắc khoải mỗi đêm Giữa những nhớ thương đã bao ngày nén lại Nay lại cháy bùng lên, chẳng thể nào kìm mãi Nhớ thương và thương nhớ suốt đêm thâu… Gió mùa về rồi gió cuốn đi đâu? Bóng hình ai chập chờn trong những giấc mơ chẳng bao giờ trọn vẹn Ngỡ đã có thể nắm tay đi trên những con đường hò hẹn Nhưng giật mình mới biết… chỉ là mơ… Gió mùa về ta lại thấy bơ vơ Thấy lạnh hơn đôi bàn tay trong những ngày hoang hoải Đôi bàn tay vẫn đang chờ đợi mãi Để được nắm một bàn tay đang xa tận nơi nào… Gió mùa về ta lại nhớ biết bao… Gió Mùa Về – Tác Giả Hồng Giang Gió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đó Nghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giá Anh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấm Cuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấy Anh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông! Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hi vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm xúc và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống được đăng trên danh mục thơ ngắn của hãy thường xuyên ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc các bạn có những phút giây thư giãn bên những vầng thơ.
Mục lục Thơ về gió mùa đông bắc se lạnh Bài thơ Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Thơ về gió - Sưu tầm Bài thơ Phố mùa đông - Sưu tầm Bài thơ Đêm qua gió bắc về - Sưu tầm Bài thơ Gió mùa.. đêm hà nội - Tác giả Giáng Hương Bài thơ Bản tình ca mùa đông - tác giả Quách Cúc Thơ về gió lạnh đầu mùa Bài thơ Gió tháng chạp - tác giả Bằng Lăng Tím Bài thơ Gió lạnh đầu đông - tác giả Thanh Hùng Bài thơ Đêm trở gió - tác giả Huỳnh Minh Nhật Bài thơ Gió heo may - Tác giả Trần Diệu Hương Bài thơ Ngọn gió nào? - tác giả Hồ Viết Bình Thơ tình về gió Bài thơ Có phải em là gió - tác giả Gió Nhạt Màu Bài thơ Thơ tình mây và gió - tác giả Triệu Phú Tình Bài thơ Trái tim anh là gió - Sưu tầm Bài thơ Nỗi lòng của gió - tác giả Kim Nguyễn Bài thơ Gió Lạnh Về - tác giả Huỳnh Minh Nhật Thơ về gió và mây Bài thơ Tình mây và gió - tác giả Triệu Phú Tình Bài thơ Tình như mây gió - tác giả An Thiên Bài thơ Chuyện tình mây và gió - sưu tầm Bài thơ Mây và gió – Tác giả Hồng Soi Bài thơ Bữa tiệc đôi ta sáng nước mây – tác giả Xuân Diệu Những cơn gió dù là nhẹ nhàng, dịu dàng trong tiết trời mùa xuân hay mạnh mẽ, rét buốt của những ngày lập đông thì đều mang dáng vẻ đẹp đến nao lòng. Những cơn gió khiến người ta bất chợt bâng khuâng nghĩ về ai đó, về kỉ niệm xưa cũ đã qua, tất cả đều như bản hòa tấu của âm thanh và giác quan. Những xúc cảm đó được các nhà thơ cất giấu qua những bài thơ về gió. 1. Thơ về gió mùa đông bắc se lạnh Những cơn gió mùa đông bắc se lạnh làm lòng ta thêm cô đơn, tràn ngập sự buồn bã. Chính bởi vậy những bài thơ về gió luôn chạm đến trái tim của mỗi người một cách đầy mạnh mẽ. Bài thơ Gió Mùa Về – Tác Giả Thùy Nga Đông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mong Cuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâu Những ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỷ niệm một thời vu vơ Không quên kỷ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi? Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiên Bớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thương Thơ về gió - Sưu tầm Gió đông ơi xin đừng thổi vội Đem mưa lạnh làm ướt tim tôi Gió về rồi sao em chưa tới? Đền cho anh những ngày khô môi. Bài thơ Phố mùa đông - Sưu tầm Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt Chút hương thu còn bên đời yếu ớt Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao. Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao Trời bảng lảng một màu sương buốt giá Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen. Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len Lời tạ từ mùa thu chưa kịp nói Gió heo may cũng ra đi rất vội Đông về rồi gió đông bắc theo sang. Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang Gió mùa Đông đang vội vàng gõ cửa Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi. Đông đã về… em có đến bên tôi. Bài thơ Đêm qua gió bắc về - Sưu tầm Ào ào ngoài cửa sổ Gió lùa qua khe cửa Rung rung tấm rèm thưa Nằm suy nghĩ vẩn vơ Bồi hồi bao kỷ niệm Trong phòng hơi ớn lạnh Thao thức suốt đêm trường Lá khô rơi ngoài vườn Cây chuyển mình răng rắc Gặp gió mùa đông bắc Nhớ mùa đông năm xưa Một tiếng chim vu vơ Trong đêm khuya quạnh quẽ Tiếng lá rơi khe khẽ Báo hiệu thu đang tàn Nỗi nhớ cứ ngập tràn Quê nhà xa tít tắp Bao kỷ niệm đầy ắp Những năm dài tuổi thơ. Bài thơ Gió mùa.. đêm hà nội - Tác giả Giáng Hương Hà Nội đêm se sắt gió mùa về Phố cuộn mình trong muôn vàn nỗi nhớ Nghe lạnh lùng giấc đêm hoài trăn trở Chiếc lá nào vừa xao xác ngoài hiên Tiếng gió gào, ai thức dậy giữa đêm Tìm giấc ngủ trong muôn ngàn mắt lá Mơ vòng tay ấm êm như mùa hạ Đêm lạnh lùng se sắt những mong chờ Cơn gió xưa vẫn lạnh đến bây giờ Cuốn ta về những tháng ngày giông bão Hoàng hôn lạnh nhạt nhoà dần hương áo Đã vùi sâu vào ký ức mùa đông Rồi chia lìa ...đời như những nhánh sông Hợp rồi tan cùng biết bao thương nhớ Nước chảy rồi làm sao về được nữa Đành đợi gió về ôn lại những dấu yêu Sâu thẳm mắt đêm nhung nhớ biết bao nhiêu Gió mùa về ngoài kia trên phố vắng Đừng em nhé ! để tình vào quên lãng Với ngậm ngùi....giữa ngọn gió mùa đông. Bài thơ Bản tình ca mùa đông - tác giả Quách Cúc Em muốn viết bản tình ca mùa đông, Bên đèn khuya, ấm nồng hơi bếp lửa, Se se lạnh, tiết thu không còn nữa, Đóa Cúc vàng, thiếu nắng cũng hanh hao. Mùa đông ơi! Cái rét đến ngọt ngào, Cơn gió bấc thổi vào bao nỗi nhớ, Cúc Họa mi, bồng bềnh trôi trên phố Chở đông về, chẳng rực rỡ mà thương. Mùa đông ơi! Nắng nhạt trải trên đường, Ôm cái lá khiêm nhường chưa kịp thả, Cây khẳng khiu, run trong trời lạnh giá, Ấm hơi nồng ai phả? Chút bâng khuâng... Mùa đông ơi! Lắc rắc hạt mưa dầm, Trong gió bấc, cứ lâm thâm đến lạ Đem ẩm ướt cho cỏ cây, hoa lá Cho mặt đường, phố xá lúc chiều buông. Mùa đông ơi! Những buổi sáng mờ sương, Hơi thở khói, đầu đường ai đứng đợi? Phố thanh vắng, vài người đi vội vội, Sương mù giăng, hư ảo lối ta về. Mùa đông ơi! Giữa cái lạnh tái tê, Vẫn ấm nồng ly cà phê quán nhỏ, Khăn quàng mỏng, nhẹ nhàng bay trong gió, Chút tâm tình, xin gửi đó... MÙA ĐÔNG. Xem thêm Top 21 bài thơ về đêm trữ tình, lãng mạn đắm say lòng người 2. Thơ về gió lạnh đầu mùa Những cơn gió lạnh đầu mùa bao giờ cũng khắc sâu cảm xúc vào lòng người nhất. Lúc này, tiết trời bắt đầu chuyển từ thu sang đông, không khí trở lạnh bất chợt, không một thông báo, không một tín hiệu. Bất ngờ, dữ dội như những vần thơ về gió lạnh đầu mùa. Bài thơ Gió tháng chạp - tác giả Bằng Lăng Tím Bỗng một sớm sương giăng đầy trước ngõ Gió rung rinh thoáng gợn những u hoài Nghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phố Ta giật mình thầm nhủ “tháng mười hai!” Đông nở khẽ như một loài hoa dại Tiễn thu đi trắng xóa những con đường Vạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úa Chợt tắt dần như một tiếng yêu thương Tháng chạp ư? Chính em là tháng chạp Bởi nàng xuân chưa biết khóc bao giờ Và đông hỡi thôi đừng yêu chi nữa Mặc ai buồn lần lữa áng thơ rơi… Chiều thoai thoải nắng vàng phai vời vợi Kéo tim côi hoang hoải buổi sơ đầu Ta chợt thấy một mùa đông xa lắm! Thuở em cười những phút nhớ về nhau Đông rét giá và mai đây sẽ lạnh Gió hôn đêm thao thức suốt canh dài Ai có nhớ những chiều nao mê mải? Có bồi hồi lọn gió tháng mười hai!? Bài thơ Gió lạnh đầu đông - tác giả Thanh Hùng Bây giờ mới bắt đầu đông Mà sao lại thiếu màu hồng nắng mai Sương khuya từng vệt loang dài Hững hờ trên lá làm phai sắc màu Gió lùa cửa trước ngõ sau Hạt mưa rơi nhẹ nát nhàu tâm can Lá rơi từng chiếc úa tàn Cho hồn lạnh lẽo miên man chạnh lòng Đông về hiu hắt bên song Tự dưng thấy nhớ một vòng tay ai Xa nhau khoảng cách quá dài Vậy mà không thể phôi phai cuộc tình Đông về mỗi sớm bình minh Buồn hiu buồn hắt một mình cô đơn. Bài thơ Đêm trở gió - tác giả Huỳnh Minh Nhật Đêm sầu lặng lẽ ngắm trăng thanh Lanh quanh góc phố ngó mây đùa Chiếc áo mong manh khơi lòng lạnh Đêm nay gió trở, gió giao mùa Chẳng biết người đâu, ta lang thang Đi tìm nhung nhớ cuộc tình hoang Hương đời tám nẻo người rẽ lối Biết dạt về đâu mảnh trăng vàng Về đâu ơi hỡi lạc về đâu Mình ta lạc bước giữa đường câu Tình nghĩa khi xưa nay gạn đục Người chẳng tiếc chi buổi sơ đầu Gió trở nguyệt gầy trôi lênh đênh Sao trời rạng sáng nỗi buồn tênh Mơ màng trời đất bình yên nhỉ Ai biết lòng ta thấy chênh vênh? Bài thơ Gió heo may - Tác giả Trần Diệu Hương Người yêu à anh có nhớ mùa sang Thu đã đến nhẹ nhàng êm quá đỗi Em cứ nghĩ trái tim này nông nổi Yêu nồng nàn nụ ái vội trao nhau. Thu chớm sang tình yêu mãi đượm màu Tràn mi mắt hạt mưa ngâu vừa đổ Heo may ngỡ đùa tóc em trên phố Hương sữa nồng thơm mỗi độ thu sang. Gió dịu êm sợi nắng vẫn hanh vàng Ươm tơ óng trải mùa sang dịu nhẹ "Yêu anh đấy" dấu yêu vừa gọi khẽ Em gật đầu mi khép nhẹ môi hôn. Bài thơ Ngọn gió nào? - tác giả Hồ Viết Bình Ngọn gió nào đi ngang qua khung cửa Làn tóc em buông xõa cứ bay bay Ngoài vườn kia cúc trắng đã nở đầy Se se lạnh lá vàng bay trên phố. Chiếc khăn thêu em vẫn quàng trên cổ Thơm nồng nàn mùi hoa sữa đắm say Vai kề vai tay nắm chặt bàn tay Truyền hơi ấm ngất ngây chờ đông tới. Thỏa những ngày cách xa nhau vời vợi Em mỏi mòn chờ đợi cánh chim xa Gió hanh hao mang thu trở về nhà Ngày gặp lại hai ta cùng đối ẩm. Mây vàng ơi! Hãy trôi đi chầm chậm Để lòng ai gặm nhấm kỷ niệm xưa Thạch thảo hoa tim tím nở cuối mùa Thổi nhè nhẹ, heo may về rồi đó. Xem thêm Tổng hợp những bài thơ hiện đại Việt Nam hay nhất 3. Thơ tình về gió Cũng là những vẫn thơ nói về gió nhưng những bài thơ tình về gió lại chứa đựng sự ngọt ngào, đắm say. Giống như mang giai điệu của những bản tình ca xưa cũ vào trong từng vần thơ con chữ khiến ai cũng đều yêu thích. Bài thơ Có phải em là gió - tác giả Gió Nhạt Màu Có phải em là gió Ru lòng anh một khúc tình ca Có phải em là gió Đưa hồn anh lạc giữa ngàn phương’ Có phải em là gió, Vội đến vội đi chẳng tạ từ Có phải em là gió Vô tình thổi mãi hao mòn tim ta Có phải em là gió Từ phương bắc về buốt hồn thơ Có phải em là gió Kéo mưa về ướt đẫm những chờ mong Có phải em là gió Ta mãi yêu người đến thiên thu. Bài thơ Thơ tình mây và gió - tác giả Triệu Phú Tình Cơn gió lả lơi bay quyện Cùng mây lưu luyến giữa trời Đôi ta trao lời ước hẹn Bên nhau toàn vẹn suốt đời Nụ hôn đầy vơi huyền ảo Gió khẽ thầm bảo mây yêu Này em nàng kiều rất xạo Cứ tưởng dại khờ ít điều Ai ngờ cũng phiêu ra phết Nói thương đến chết mới thôi Gió nghe hụt hơi thấm mệt Ừ thì yêu hết cuộc sống Mây ơi mây ơi nhớ nhé Gió luôn thăm ghé mây mà Khúc tình thiết tha ru nhẹ Êm đềm khe khẽ đậm đà Hãy nhớ mãi là như vậy Cùng nhau mây đấy gió đây Ngàn đời gió hay tung tẩy Nhưng là đưa đẩy tình mây Suốt kiếp khỏa khuây thế đó Là tình của gió và mây Là tình của mây và gió Trọn đời chỉ gió yêu mây . Bài thơ Trái tim anh là gió - Sưu tầm Em giật mình trở giấc giữa đêm đông Khoảng trống cạnh bên chợt ùa vào chút lạnh Ngỡ rằng sẽ quên anh Ngỡ rằng cơn mưa nào cũng tạnh Trong giấc mơ vô tình khiến em thấy cô đơn Ô cửa nhà bên như mọi ngày trầm bổng những phím đàn Cô gái tuổi đôi mươi đang hát về tình yêu, nỗi nhớ Có ai đang yêu thích hát về những cuộc tình dang dở Cũng như em thuở nào hạnh phúc gọi tên anh Chút hương sữa đầu mùa len ô cửa mong manh Chớm heo may chợt ùa về góc phố Tiếng thầm thì bên vệ đường những phận người khốn khổ Em chạm tay mình, một ký ức lãng quên! Tình yêu của chúng mình khi bắt đầu đã vay mượn lênh đênh Em đâu biết trái tim anh là gió Gió chỉ dừng chân bên một ô cửa ngỏ Qua những phút vui buồn cơn gió sẽ ra đi Em giật mình trong đêm rồi tự hỏi nhớ thương chi Về anh đó, một con người không dành trái tim mình cho riêng em hết thảy Hãy đi đi như dòng sông đang chảy Con sông về đến tận cùng gặp biển cũng chỉ để ra khơi Có lẽ chưa quên được một người nên em nhớ xa xôi Và em biết trái tim anh là gió Cơn gió vô tình rồi cũng sẽ ra đi. Bài thơ Nỗi lòng của gió - tác giả Kim Nguyễn Có bao giờ ai hiểu Gió được đâu Thân là Gió vốn u sầu lặng lẽ Tình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻ Thoảng qua đời mong để lại hương yêu. Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiều Lời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộng Những Áng Mây mãi vui đùa bên sóng Gió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn. Gió lại buồn phiêu dạt khắp muôn phương Trăng soi sáng cũng cảm thương đời Gió Lại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏ Gió ngỡ mình hạnh phúc có đầy tay. Khi bình minh thức giấc Gió đâu hay Tìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặp Gió bơ vơ lại thu mình nằm khóc Núi mủi lòng ôm ấp Gió vào tim. Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềm Luôn rung động trước các niềm vui mới Có đôi lúc Gió một mình tự hỏi Đến khi nào thôi là Gió bay xa ? Những cuộc tình vội vã đến rồi qua Trái tim gió đã chai lì cảm xúc Gió ao ước tìm tình yêu đích thực Người đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa. Có nhiều đêm Gió khóc trong xót xa Có ai hiểu Gió cô đơn biết mấy Nằm co ro giữa đêm khuya run rẩy Gió lạnh buồn… có ai thấy cho không ? Sáng mai ra lại là Gió mênh mông Cứ bay mãi không dừng chân một chỗ Họ cứ bảo gió vô tình không nhớ Gió lạnh lòng… ai có biết cho không ? Bài thơ Gió Lạnh Về - tác giả Huỳnh Minh Nhật Anh ơi gió lạnh đã về rồi Người còn biền biệt chốn trùng khơi Năm tháng lạnh lòng mong mỏi đợi Dẫu biết ngày về còn xa xôi Phố vắng mình tôi bước bơ vơ Ru bao thương nhớ viết dòng thơ Nhờ gió gửi về phương xa ấy Hẹn người sẽ đọc ở trong mơ Lạnh lẽo đông về thêm lạnh lẽo Hoàng hôn nắng đổ lạnh hoàng hôn Đông qua lặng lẽ rồi đông chết Mà bóng người xưa vẫn hững hờ Anh hỡi, anh ơi! Lòng tôi rét Đêm về bóng nguyệt xế hồn c Một mình tôi khóc nỗi phân đā Anh ơi! Gió lạnh sắp về rồi.. Xem thêm Tuyển chọn thơ ngắn hay về cuộc sống giúp lòng nhẹ tênh’ 4. Thơ về gió và mây Gió và mây là hai hình ảnh lãng mạn gắn liền trong thơ ca Việt Nam. Những bài thơ về gió và mây luôn để lại trong lòng nhiều người những xúc cảm đặc biệt sâu sắc. Bài thơ Tình mây và gió - tác giả Triệu Phú Tình Cơn gió lả lơi bay quyện Cùng mây lưu luyến giữa trời Đôi ta trao lời ước hẹn Bên nhau trọn vẹn suốt đời Nụ hôn đầy vơi huyền ảo Gió khẽ thầm bảo mây yêu Này em nàng kiều rất xạo Cứ tưởng khờ khạo ít điều Ai ngờ cũng phiêu ra phết Nói thương đến chết mới thôi Gió nghe hụt hơi thấm mệt Ừ thì yêu hết cuộc đời Mây ơi mây ơi nhớ nhé Gió luôn thăm ghé mây mà Khúc tình thiết tha ru nhẹ Êm đềm khe khẽ đậm đà Hãy nhớ mãi là như vậy Cùng nhau mây đấy gió đây Ngàn đời gió hay tung tẩy Nhưng là đưa đẩy tình mây Xem thêm Chùm thơ về Đà Lạt thơ mộng mà ai cũng nên đọc một lần Bài thơ Tình như mây gió - tác giả An Thiên Ngọn gió dỗi hờn cúi đầu qua ngõ Nét suy tư giấu kín tận đáy lòng Mùa ân ái chưa một lần cạn tỏ? Dột nát tâm hồn một bóng hư không Em vẫn đợi..vẫn mong chờ vò võ Gió vô tình ngang qua khôn Niềm riêng dấu..hỏi xem anh có tỏ ? Sao để em ngồi trông lòng Em có biết gió dìu mây êm ái!? Về non cao,bến bãi,ở lưng đồi Anh với em ở hai đầu xa ngái Biết bao giờ loan phụng lại đẹp đôi? Em chỉ sợ...Gió theo Mây...đi mãi Chẳng khi nào Gió quay lại bên Đồi Vì mong tim đau tê tá.. Phải xa người đêm gặm trái đơn côi. Trăm cơn sóng vẫn âm thầm réo gọi Ôm cát vàng chưa nói tiếng yêu nhau? Em cứ vô tình ngập ngừng không nói Cho cơn đau nuốt trái đắng thương đau Anh có biết em một mình chống chọi Với cơn đau..chẳng thể nói hay trao.. Dù vẫn hiểu trái tim..tình réo gọi Chỉ lặng im và nhoi nhói nghẹn ngào. Bài thơ Chuyện tình mây và gió - sưu tầm Có một ngày Mây vô tình gặp Gió Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió. Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ Gió vốn là một lãng tử phong lưu Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù… Gió theo đuổi những phù du cám dỗ. Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân Là một nơi Gió thật sự rất cần Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi. Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống. Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng Mây tủi sầu… bỗng hoá hạt mưa sa Khi nhớ Mây…thì sự thật vỡ oà Mây mãi mãi không trở về bên Gió. Bài thơ Mây và gió – Tác giả Hồng Soi Mây trôi lơ lửng nhớ thương ai Gió thổi vi vu mãi thở dài Sáng đến mây hồng khoe nắng mới Chiều về gió lộng báo thiên tai Mây buồn lệ đổ mùa ngâu đến Gió giận không thèm tới nắng mai Núi đội mây ngàn trong quyến luyến Trăng treo cuối gió ngát hương nhài! Bài thơ Bữa tiệc đôi ta sáng nước mây – tác giả Xuân Diệu Bữa tiệc đôi ta sáng nước mây Ta mời trời dự đất vui lây Trải hàng cây cả xăm xăm biếc Lượn khúc đường non thắm thắm hây Cá bạc thung thăng lội dưới dòng Bỗng con chiền chiện hót từng không; Sớm nay ta đã ra ngoài nội Mở tiệc tâm hồn đãi núi sông Bữa tiệc đôi ta mới mẻ hoài, Thêm màu lên cả sắc hoa tươi, Nghe say tiếng nói người trên bến Say bước người đi chợ sớm mai Bữa tiệc đôi ta sao lấp lánh Bởi vì đôi mắt em đen nhánh Hàng mi chớp chớp ánh dương tung Lá cỏ, hạt sương đều mọc cánh. Trời có mây cao với gió thanh Đất đầy sự nghiệp những tay lành Cũng như phơi phới đi vào tiệc Bữa tiệc đôi ta một tấm tình. Gió là hiện tượng thời tiết của tự nhiên, thường diễn ra bất ngờ. Có lẽ chính bởi vậy mà gió luôn khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng, thư giãn và những bài thơ về gió luôn đem đến cho con người ta những bâng khuâng, xao xuyến lạ thường. Sưu tầm Nguồn ảnh Internet
Những Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Hay Nhất!Những bài thơ về gió mùa đông bắc là chính là cảm hứng, tâm trạng, bồn chồn mà tác giả đã gửi gấm vào từng câu thơ, từng vầng thơ khi gió đông tràn về. Gió mùa đông bắc qua từng bài thơ là sự mộc mạc, bình dị và cổ kính. Chính vì cái tiết trời gió mùa đông bắc ấy làm cho tất cả chúng ta sống chậm lại, cơn gió vắng ngắt không khác nào lời ru dìu dặt nỗi nhớ, đêm đen và những kỷ niệm, yên bình .Khi mùa đông đến, cũng mang theo những điều tuyệt vời, bạn có thể thưởng thức những món ăn đặc sản của mùa đông, hay khoác lên mình những chiếc áo phao dày bịch, những chiếc áo dạ ngắn. Và khi mùa đông đến, những tâm hồn lặng lẽ tìm đến những bài thơ về gió mùa đông bắc để cảm nhận sâu sắc hơn cái se lanh, rét buốt, và nét đẹp rất riêng của mùa đông mà khiến người ta mê Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng HạGió Mùa Về – Tác Giả Lãng KháchGió Mùa Về – Tác Giả Thùy NgaGiao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn PứMùa Gió – Tác Giả Lưu Quang VũĐi Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh HoàngĐông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn NguyênĐông Đã Về – Tác Giả Đào Văn CứuGió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh TrầnNhắc Em – Tác Giả Phạm Tường TriĐổi Mùa – Tác Giả Xuân HuyChớm Đông – Tác Giả Oanh BùiGió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông QuêNỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn PứĐông – Tác Giả Linh VũGió Mùa Về – Tác Giả Hồng GiangTặng bạn Mã Giảm Giá Lazada, Shopee, Tiki hôm nayDeal HotDANH SÁCH COUPONĐang cập nhậtĐang cập nhậtGió Mùa Đông Bắc Về – Tác Giả Băng HạBỗng nghe tiếng gió rít gào Từng cơn gió giật đón chào đông sang Mưa rơi rót xuống nhịp nhàng Ngày nhanh trở lạnh trời mang sương mùNào đâu như những ngày thu Gió mùa đông bắc vù vù cắt da Tái tê cất bước đường xa Ngược chiều rát mặt quê nhà hôm naoÁo bông mẹ nhắc mặc vào Run run ngày lạnh nước trào mắt cay… Gió mùa gào thét mê say Muôn đời vẫn chẳng đổi thay thâm trầmCó khi giận giữ ầm ầm Kế bên mưa lớn như ngầm đua chen Những khi chốt cửa cài then Gió không vào được bao phen hãi hùngĐập cho cửa phải mở tung Đập cho giá lạnh thổi bùng nơi nơi Ngày đông gió thích trò chơi Lật xoay tàu lá tả tơi tan tành…Gió mùa và những khô hanh Khi cây cối đã trơ cành xác xơ Mùa đông lạnh đến bất ngờ Chẳng quen báo trước tình cờ ghé quaĐan tay buông tiếng xuýt xoa Cuộc đời mãi đẹp nở hoa vui cười Mùa đông mùa những kẻ lười Trong chăn nghe gió trong người xốn xangĐông về với tiếng ca vang Gió từ đông bắc mênh mang tâm hồn…Gió Mùa Về – Tác Giả Lãng KháchGió mùa về, đông ấy… lạnh không em? Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh…Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ Dường như xa, rất xa rồi em nhở? Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôiTình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi Sâu trong tim của người còn cất giữ Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa Mùa Về – Tác Giả Thùy NgaĐông nay chẳng có gió mùa Những cơn mưa nhỏ thưa lưa mỗi chiều Lạnh à? thế có bao nhiêu Nghĩ về ngày ấy bao điều nhớ mongCuối tuần vào Gác lông bông Thấy thơ mới viết vài dòng nghĩ suy Chuyện xưa, nhớ có được gì? Góc tim ở đó thôi thì cất sâuNhững ngày buồn bã màu nâu Cười lên như thể biến sầu thành vui Tương lai vẫn đợi sáng ngời Chuyện xưa kỉ niệm một thời vu vơKhông quên kỉ niệm bao giờ Chỉ là chớ có vẩn vơ buồn rầu Nhớ, sầu, sẽ chỉ là sầu Hướng về phía trước, bởi rầu-nghĩa chi?Trẻ người non dạ nghĩ suy Có gì không phải hãy vì bỏ qua Dòng sông, gấp khúc-mượt mà Huống gì cuộc sống, ấy là lẽ nhiênBớt đi một chút muộn phiền Cười lên, sẽ nhận bao niềm yêu thươngGiao Mùa Xuân Hạ – Tác Giả Nguyễn Văn PứChớp giông xé toạc áo trời Gió lay cành Gạo hoa rơi đỏ đường Xuân tàn có chút vấn vương Nhưng đành dọn lối để nhường Hạ sangMây che làm nắng mơ màng Hoa Xoan rụng xuống màu loang tím chiều Mưa phùn dứt chuỗi phiêu diêu Gió mùa Đông Bắc như diều đứt dâyHồ ao nước đã dâng đầy Búp Sen lấp ló làm say nắng hồng Giao mùa rộn tiếng mưa giông Cây vườn hể hả lúa đồng tươi xanhTrái non cựa quậy trên cành Chờ ngày chin mọng tặng anh với nàng Đón Hè áo lụa mỏng tang Gió Nồm phất phới em càng đáng yêuHoa Xuân đến độ tiêu điều Có bao đóa rụng bấy nhiêu trái lành Bốn mùa đều có cây xanh Hương thơm vị ngọt để dành cho taMùa Gió – Tác Giả Lưu Quang VũBiết chăng em đã sang mùa gió lộng Bốn hướng trở mình lạnh chuyển không gian Những lá lớn của mùa hè đã rụng Chụm nhau xạc xào trên bãi tối mênh mơ lạ về theo cơn gió lạ Cơn gió quen thầm thĩ giấc mơ quen Cầm tay nhau run rẩy cả trời đêm Trong mắt ướt một vì sao thoáng có thấy những hồ xa vụt biến Những con đường, những nhà cửa rung rinh Em có nghe đất trời đang náo động Như tình em nổi gió giữa hồn Tìm Mùa Đông – Tác Giả Sinh HoàngĐi tìm mùa đông giữa lạnh lùng! Tìm trong giá buốt ngập không trung Tìm trong chiếc lá khô vụn vỡ Tìm giữa trời mây xám mịt mùngTôi mãi đi tìm dấu mùa đông Chim di mõi cánh bạt phiêu bồng Gió mùa đông bắc về hoang lạnh Chiều buồn sương khói tỏa trên sôngTìm dấu mùa đông cánh buồm xa Ẩn hiện trong sương trắng nhạt nhòa Ngược nước con thuyền xa bến lạnh Một dòng sông chia mấy ngã baBao giờ trở lại được mùa đông Nâng nhẹ tay ai sưởi bếp hồng Chăn đôi ấp ủ nồng hơi ấm Đêm dài xua giá lạnh phòng khôngThôi đã xa rồi, xa mùa đông! Người ấy phương trời có lạnh không?! Nơi đây cả bốn mùa hoang lạnh Chẳng phải mùa đông cũng lạnh lùngĐông Đến Thật Rồi – Tác Giả Nguyễn NguyênĐông về thả nụ hôn đầu Gió mùa se lạnh để nhau nhớ nhiều Gặp đây ngắn ngủi bao nhiêu Mặt Trời xuống núi ráng chiều đâu buôngXa xôi biết mấy cung đường Trong lòng say đắm nhìn sương xuống dần Đâu đây vọng tiếng chuông ngân Gặp nhau sao cứ tần ngần phải xaNụ hôn sao thấy mặn mà Gió mùa Đông Bắc để ta chạnh lòng Rét về luồn lách khe phòng Buông rèm mà cứ nhớ mong dạt dàoEm ơi! giữ nhé má đào Anh về mình lại khát khao nụ tìnhĐông Đã Về – Tác Giả Đào Văn CứuGió trở mùa rồi đấy biết chưa em Từng cơn lạnh qua rèm khua giấc ngủ Anh lại nhớ những ngày mùa đông cũ Ta mơ màng tinh tú khoảng trời xaNgồi bên em cổ tay trắng ngọc ngà Anh thấy cả sao sa vào ánh mắt Vầng trăng sáng nhuộm vàng hai khuôn mặt Con tim hồng se sắt nhịp yêu thươngVuốt tóc ai xoà trên má đỏ hường Lòng ngây ngất mùi hương thơm vừa gội Anh khen đẹp em ngượng ngùng bối rối Hai đứa mình nóng hổi nụ hôn traoChẳng thể quên những ngày tháng ngọt ngào Thật hạnh phúc xôn xao từng hoài niệm Ngồi sít lại trong vòng tay âu yếm Đông trở mùa màu nhiệm nối tơ duyênGió Chuyển Mùa – Tác Giả Hạnh TrầnMùa rét đã về trên quê em đó Gió nhẹ đẩy thêm sương lạnh đêm đông Em giờ đây đâu còn đôi má hồng Giá rét đã làm làn da kia thô nhám Bàn tay giờ cũng thêm chai sạm Không còn ấm như thời em niên thiếu Giữa mùa đông hắt hiu tia nắng chiếu Níu giữ phần nào hơi ấm cuối mùa thuNhắc Em – Tác Giả Phạm Tường TriĐông đã về gió mưa lạnh đấy Trước cửa nhà anh, run rẩy cây bàng Lá quắt queo vì cơn gió đông sang Em có biết giờ đang mùa đông lạnhNgoài trời đêm có chút gì hiu quạnh Cột điện chơ vơ đứng cạnh sân trường Cố gắng tìm bóng ai đó trong sương Chẳng có người đèn đường đành chong mắtMưa lạnh bay làm màn đêm chóng mặt Gió thổi kín đường chẳng gặp xe qua Căn gác nào còn vọng chút ngân nga Khúc dương cầm hóa ra gió thổiGió mưa về ngã tư buồn không chịu nổi Cũng co ô đèn chấp chới màu vàng Em dấu yêu đâu biết đông sang Cứ nhởn nhơ không chịu quàng khăn ấmGió khôn lắm chúng lùa qua hơi ẩm Khiến tay em chợt thấm lạnh đầu mùa Môi hết hồng má lấm tấm hạt mưa Khép chặt cửa kẻo gió lùa em nháĐổi Mùa – Tác Giả Xuân HuyThời tiết năm nay đến lạ lùng Giữa mùa đông bắc, nắng như nung Gió đông lồng lộn trên hồ biếc Gió bấc xanh xao đến thẹn thùngQuần lửng anh phô người giữa phố Váy đầm em khoe dáng eo lưng Ô hay! Trời cũng thay thời cuộc Cảnh vật theo người mốt tứ tungChớm Đông – Tác Giả Oanh BùiGió bắc đã về trong sáng nay Mang theo hơi lạnh mưa bay bay Ngoài kia cô bé ngắm mê say Mùa đông đang tới rung lá bayTưởng nhớ ngày xưa trời cũng vậy Mơ màng ngắm cảnh thấy hay hay Thắm thoắt thoi đưa cho đến nay Bao mùa thay lá gió heo may!Gió Mùa Đông Bắc – Tác Giả Sông QuêTrời giữa hạ nổi gió mùa Đông Bắc Mưa nhạt nhòa giăng mắc khắp mọi nơi Mây xám đen u ám cả khung trời Chim mỏi cánh tìm về nơi tổ ấmCây phượng vĩ đứng ven đường ướt đẫm Cánh rụng buồn nhớ lắm tuổi mộng xưa Kỷ niệm yêu gói sao hết cho vừa Xa mấy nẻo anh chưa về bến cũTrời trở gió cánh hoa tàn héo rủ Mối tình đầu ấp ủ trái tim si Bắc lạnh sang nghe mưa hát thầm thì Gió thổi mạnh đôi khi luồn đám láSao chẳng hiểu giữa dòng người xa lạ Em dõi tìm nhớ quá dấu yêu ơi Anh nơi đâu ở phía ấy cuối trời Mùa trở gió chiều vơi mưa ngập lốiNỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả Nguyễn Văn PứGió mùa đông bắc mạnh dần lên Mưa bụi mờ giăng nuốt ánh đèn Cây cối già nua trần trụi lá Gió lùa khí lạnh ngủ không yênNhớ mùa đông ấy cải đơm bông Anh đã gặp em giữa cánh đồng Hoa cải lung linh ngời mắt biếc Sắc vàng xao xuyến cả trời đông…Ngọn gió vô tình vuốt tóc bay Ôm choàng má đỏ ửng như say Hình em mây vẽ trong khung lạnh Xao xuyến cõi lòng mãi đến nay!Vườn cải giờ đây gió lạnh tràn Đêm trường thổn thức nhớ miên man Xa rồi kỷ niệm mùa đông lạnh Lởn vởn trong hồn những dấu than!Đông – Tác Giả Linh VũGió Đông bắc lệch nghiêng bờ cỏ rối Em thẩn thờ chết lặng phía trời xa Hồn tương tự xây diệu ước la đà Bao hờn dỗi trĩu vai gầy bé bỏngThời mực tím đọa đày tâm rét cóng Ngõ trường xưa gốc phượng vĩ trơ cành Ướp giọt chiều những kỷ niệm ngày xanh Đưa bẽn lẽn vào tàn thu lạnh giáMơ ước đẹp vươn vào lòng biển cả Đem nghĩa nhân làm rạng rỡ đạo trời Viễn mộng cùn một chút bóng tàn hơi Tóc điểm bạc ta nghe mùa nhẹ bướcGió Mùa Về – Tác Giả Hồng GiangGió mùa về trời hôm nay lạnh đấy Ở nơi nào em có thấy cô đơn Có lẻ loi và có thấy tủi hờn Hình bóng ai vẫn chập chờn đâu đóNghe đài báo hôm nay trời trở gió Anh thấy lo nơi đó có bình yên Có thấy vui hay nặng trĩu ưu phiền Trong cái rét triền miên chiều đông giáAnh biết vậy nhưng tại mình xa quá Đâu có gần để chia sẻ cùng em Những nhọc nhằn trong cuộc sống bon chen Những âu lo khát thèm vòng tay ấmCuối đông rồi trời hôm nay rét đậm Mưa giăng ngang ướt đẫm buổi hoàng hôn Trong lòng anh bỗng chợt thấy bồn chồn Thấy lo lắng nhiều hơn về phương ấyAnh lại viết vần thơ thơ tình trên giấy Gửi về em… Bỏng giẫy… Buổi chiều đông!Ở trên là những bài thơ về gió mùa đông bắc hay được sưu tầm từ nhiều tác giả, hy vọng bạn sẽ tìm được những dòng cảm hứng và tâm trạng của bản thân qua từng câu thơ. Hàng ngày, vẫn có những bài thơ hay về tình yêu, đời sống được đăng trên hạng mục thơ ngắn của ChieuTa. Com, hãy liên tục ghé thăm và xem những bài thơ mới nhất, chúc những bạn có những phút giây thư giãn giải trí bên những vầng thơ .Các Bạn Đang Xem Bài Viết Tuyển Tập 15+ Bài Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Se Lạnh Về Đêm Tại Danh Mục Thơ Buồn Về Tình Yêu của Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! 5/5 1 bình chọn
Thơ Về Gió Hay Nhất ❤️️ Tuyển Tập 55+ Bài Bất Hủ Nhất ✅ Tuyển Chọn Những Bài Thơ Về Gió Hay, Lãng Mạng Mang Đậm Chất Tình Yêu Đôi Lứa Được Các Nhà Thơ Gởi Gắm Qua Những Bài Thơ. Những Bài Thơ Về Gió HayThơ Về Gió Heo MayThơ Về Gió Mùa Đông BắcThơ Về Gió BiểnThơ Về Gió LàoThơ Về Gió MùaThơ Về Gió Và MâyChùm Thơ Về Gió Mùa HạThơ Ngắn Về Gió Thơ Về Gió Lạnh Đầu MùaThơ Tình Về GióThơ Gió Đông VềThơ Về Nắng Và GióThơ Về Ngày Mưa GióThơ Về Chuông GióThơ Về Gió Mùa ThuThơ Tình Gió Lạnh Đầu Mùa Các Bài Thơ Về Gió Cho Trẻ Mầm Non Chia sẻ đến các bạn những bài thơ về gió hay chạm đến trái tim của mỗi độc giả khi đọc ngay dưới đây. Có phải em là gióTác giả Chưa rõ Có phải em là gió,Ru lòng anh một khúc tình ca?Có phải em là gió,Đưa hồn anh lạc giữa ngàn phương?Có phải em là gió,Vội đế vội đi chẳng tạ từ…..Có phải em là gió,Vô tình thổi mãi hao mòn tim ta…..Có phải em là gió,Từ phương bắc về buốt hồn thơ !!!Có phải em là gió,Kéo mưa về ướt đẫm những chờ mong !!!Cỏ phải em là gió,Ta mãi yêu người đến thiên thu… Gió – gió – gói ruTác giả Chưa rõ gió – gió – ru trăng tròngió reo theo dòng songtiếng ca dịu dàngchiều mưa song Hậu Giangáo em màu đỏ hàođêm luống nghiêng dây tơ chùmanh phụ nghỉa tào khang !gió gió vương câu hòtrong bóng con đòđêm dài sang songnước cuốn dưới trăng mộngquanh quấn muôn ngàn năm !mưa nước Cữu Long Giang , Vĩnh Long !chín nhánh Phù Sa , hàng cây che xanh mát !đóm khuya bay xoè , nơi Miền Tây , Bến Tre !thương nhớ vạn kiếp mơ !gió gió – gió – ngoài đồng thơm hương lúa !gió ngã nghiêng hàng dừa , xanh xanh !bình minh ngất ngây , đậm đà Phù Sa , mặn mà !ngọt ngào giọt tình caánh dương tuyệt vời , đậm đà bao la ! Cảm Tác gióTác giả Hồng Dương Gió bay tới mang hơi mát mẽGió bên này lặng lẽ thơi thơiGió xin gửi lại phương trờiGió vờn đất mẹ gửi lời nồng say Gió thổi nhẹ quê nhà bớt nắngGió dịu dàng trao áng thi thơGió thơm âu yếm mộng mơGió đi hãy nhớ mong chờ dừng quên Gió gửi tới hạt rơi hờn dỗiGió nâng niu bao nỗi nhớ thươngGió trăng gió biển gió sươngGió ngơ ngẩn đến sầu vương thu về Gió vần vũ tình về nghĩa đợiGió vi vu mời gởi hương thơmGió hoài khắp nẻo hoa đơmGió khua khắp chốn tình đơm bông tình Gió gom góp tái sinh vũ trụGió hẹn thề nhắn nhủ lơi yêu,Gió bay lã lướt yêu kiềuGió thương trăng sáng bồng miêu mây ngàn Gió lạc mất nẻo đàng tình áiGió qua đêm ái ngại rừng câyGió hờn cay đắng bóng mâyGió thêm ứa máu đắng cay bẽ bàng Gió tự nói thưa rằng gió chướngGió vô ngôn tám hướng tiêu điều *Gió lôi mây bạc liêu xiêuGió đưa, gió đẩy gió liều ngàn xa Gió tan tác bao la gió thổiGió run run gió nổi điên cuồngGió than gió lắm nỗi buồngió lang thang gió gió cuồng hư vô… Gió lạnh lẽo gió xô sóng dữGió thì thầm mệt lữ đời trầnGió buồn gió khóc tần ngần .Gió hiu hiu gió ngại ngần gió lay Gió giận dữ thổi bay mọi thứGió gật mình tư lữ cơn sayGió vui gió hát ngất ngâyGió ơi là gió đời đầy gió lan….. Em mãi là ngọn gióđến bên anh chiều nàohiền ngoan như lá cỏcủa mùa xuân chiêm bao. Gió vườn quê tôiTác giả Gió Phương Nam Gió, gió…. gió , đưa hương hoa bưởi , nở ,Cuối đường đê !Gió lay cành trúc , đưa sương, hoàng hôn !Gió, chim con hát !Khắp vườn Quê HươngGió, gió thoảng cuối đường , giăng , giăng muôn lối ,Gió cuốn dâng mưa ,Thắm nước lớn ròng ,Gió ru trăng tỏ, lâng lâng ngất miền rừng núi , trăng lòng cây lá, bốn mùa, tình yêu. Gió , gió cuốn nước chảy miền xuôiAnh đưa em , cuối nẻo đường hoa , nở ,Khắp mọi miền !Nước trong xanh, gió thổi , chập chùng ,Vùng biển khơi ! Dào dạt muôn đời !Gió vườn Quê tôi ! Gió lùa khung cửa !Gió về miền xuôi ! Ngoài những bài thơ về gió nói tình yêu hãy đọc 🌺 Thơ Về Tình Yêu Tuổi Học Trò 🌺 nói về tình yêu đầu đời, ngây thơ và đẹp nhất. Thơ Về Gió Heo May Tuyển chọn những bài thơ lây động lòng người mượn hình ảnh gió heo may hay nhất. Gió heo mayTác giả Chưa rõ Đêm nay gió heo mayNhư tiếng ai gọi mờiCỏ cây đùa với gióXào xạc nơi hiên ngoài Đêm nay gió heo mayÁng mấy thay dáng hoàiTrên bầu trời đêm ấyLòng như gợn nhớ ai Đêm nay gió heo mayCơn gió từ bắc nơiChỗ có em bên đóGiống tiếng em gọi hoài Đêm nay gió heo mayCơn gió từ miền yêuVang vọng theo gió đóLòng anh thấy thương nhiều. Chút gió heo mayTác giả Hoàng Lê Nguyên Cỏ May cài gấu quần emGió heo may thoảng qua thềm xót xaLá me rụng kín sân nhàCon nhồng tập nói ngỡ là người quenDập dềnh con sóng triều lênĐò ai tiễn khách qua bên đó rồi … !Gió heo may … Gió mồ côiGợi ta nhớ lại cái thời vừa yêu …Giờ đây ta đứng tiễn chiềuĐón hoàng hôn xuống lắm điều vương tơRối lòng từ bấy đến giờNgười xa dặm nẻo, ngẩn ngơ ta buồn …Ngọn nồm len lén qua truôngDấu xưa hương gửi, rượu suông cay nồng … !Người đi từ buổi sang sôngĐể ta đêm tưởng ngày trông dãi dầu …Hỏi lòng … lại thấy lòng đauHỏi đêm … đêm chỉ một màu hoang sơTa ngồi chép nốt vần thơChỉ riêng mình đọc …..…..Chẳng bao giờ gửi em ….! Hà Nôi – Gió heo mayTác giả Bích Phương Hà Nội sáng nay se lạnh rồi,Đêm ngắn lại cho trời mau sángHạt sương mai trên áo anh toả nắngLung linh cười với ngọn gió heo may Lại bắt đầu một ngày thương nhớTây Hồ đầy, con nước chơi vơiAnh mắt vấn vương và nắng bồi hồiCon sóng nhỏ nói dùm lời của gió Một lời yêu em còn bỏ ngỏCho chút tình theo nắng lanh canhHà Nội sáng nay đẹp mãi trong AnhVì nơi đó ,có em trang thơ tình vẫn đẹp! Em ơi!Hà Nội ngàn năm vẫn tiếpTrong Anh là nắng ban maiHà Nội là thơ vẫn mãi mê hoàiVì ở đó Em ơi! Lời của gió… Vùng gió heo mayTác giả Đinh Kim Chung Hong vạt nắng buổi hoàng hôn chín đỏGởi chim trời qua vùng gió heo mayMột mình ta đi về phía cạn ngàyChờ đêm trút cơn đọa đày mộng mị Trăng bên ấy chắc mùa này sáng nhỉ?Trăng bên này đã du hý vào mâyThuở bên nhau chung một ánh trăng gầyMắt trong mắt, tay trong tay rạng rỡ Em có biết tình đầu hay rạn vỡYêu một lần rồi cách trở ngàn sauGánh thời gian như dòng nước qua cầuĐã trôi đi không quay đầu trở lại Ngày ly biệt giăng giọt sầu tê táiĐể muôn đời vương vấn mãi vào timSợi tơ giăng rung như tiếng đàn kìmNhả nốt lặng giữa im lìm lẻ bóng Kìa lũ trẻ vờn gió làm chong chóngTừng nhịp vòng, nhịp vòng cứ đều quayGởi về em qua vùng gió heo mayMột vạt nắng đã ươm đầy tinh tú… Ta nhờ gió heo may về nhắn nhủÔm trọn hình hài vũ trụ là em. Đợi gió heo mayTác giả Chưa rõ Ta một mình ngồi đợi gió heo mayĐêm lạnh giá quán cà phê đất mờ ảo đong đưa theo tiếng mơ nhìn vào khoảng trông trong đêm. vị ngọt ngào nhưng vẫn cứ phải thêmMột chút gió cho vào, nêm vị đắng,Một chút muối cho đời thêm vị chút buồn cho nỗi nhớ riêng em. Một chút thương cho ta thức trọn chút rượu cay để mơ thành thựcMột chút tình sưởi ấm trái tim em Chút gió heo mayTác giả Hoàng Lê Nguyên Cỏ May cài gấu quần emGió heo may thoảng qua thềm xót xaLá me rụng kín sân nhàCon nhồng tập nói ngỡ là người quenDập dềnh con sóng triều lênĐò ai tiễn khách qua bên đó rồi … !Gió heo may … Gió mồ côiGợi ta nhớ lại cái thời vừa yêu …Giờ đây ta đứng tiễn chiềuĐón hoàng hôn xuống lắm điều vương tơRối lòng từ bấy đến giờNgười xa dặm nẻo, ngẩn ngơ ta buồn …Ngọn nồm len lén qua truôngDấu xưa hương gửi, rượu suông cay nồng … !Người đi từ buổi sang sôngĐể ta đêm tưởng ngày trông dãi dầu …Hỏi lòng … lại thấy lòng đauHỏi đêm … đêm chỉ một màu hoang sơTa ngồi chép nốt vần thơChỉ riêng mình đọc …..…..Chẳng bao giờ gửi em ….! Thầm thương trộm nhớTác giả Hoàng Lê Nguyên Chiều nay cơn gió heo mayNắng vàng trôi trải xa ngày về đêmNhớ thương một bóng buồn thêmChiều tà thơ thẩn đảo điên trong lòng Chiều nay cơn gió heo mayPhũ phàng từng bước nhớ hòai bóng aiChiều nay lòng thấy buồn vơiBóng ai ngòai ngõ để đời nhớ nhau Chiều nay cơn gió heo mayAi qua ai lại cho vay đôi lờiHỏi thăm một bóng đâu nơiThời gian phảng phất đã trôi nơi nào Chiều nay cơn gió heo mayBóng ai chẳng nhớ cho hay cho chờThương thầm nhớ trộm đêm khuyaLén yêu trộm nhớ sao vừa lòng nhau. xuôi ! Tham khảo ngay 🌲 Thơ Châm Biếm 🌲 hay nhất. Thơ Về Gió Mùa Đông Bắc Tình yêu, nỗi nhớ của trai gái được viết qua những lời thơ hay nói về gió mùa đông bắc. Đêm qua gió bắc vềTác giả Chưa rõ Ào ào ngoài cửa sổGió lùa qua khe cửaRung rung tấm rèm thưaNằm suy nghĩ vẩn vơBồi hồi bao kỷ niệmTrong phòng hơi ớn lạnhThao thức suốt đêm trườngLá khô rơi ngoài vườnCây chuyển mình răng rắcGặp gió mùa đông bắcNhớ mùa đông năm xưaMột tiếng chim vu vơTrong đêm khuya quạnh quẽTiếng lá rơi khe khẽBáo hiệu thu đang tànNỗi nhớ cứ ngập trànQuê nhà xa tít tắpBao kỷ niệm đầy ắpNhững năm dài tuổi thơ. Ký ức chiều đôngTác giả Chưa rõ Gió mùa đông bắc lạnh se seThoảng chút dư âm bất chợt vềNắng ngẩm ngơ trên bầu lạnh lẽoTrong chiều hoang hoải bước lê thêLà duyên chửa đặng tình khôn kếtHá đổ vì nhau nỡ phụ thềChén đắng mi cay buồn não nuộtMột mình thương xót một mình nghe. Nỗi Buồn Xa XứTác giả Lũ Kiêu Phong Gió mùa đông bắc lạnh se seThoảng chút dư âm bất chợt vềNắng ngẩm ngơ trên bầu lạnh lẽoTrong chiều hoang hoải bước lê thêLà duyên chửa đặng tình khôn kếtHá đổ vì nhau nỡ phụ thềChén đắng mi cay buồn não nuộtMột mình thương xót một mình nghe. Gió đôngTác giả Nguyễn Thế Duyên Hà Nội gió mùa đông bắcĐà lạt sương giăng mênh môngCái rét ngấm vào da thịtNhớ em ngọn lửa ấm nồng Gió đông, gió đông, gió đôngNgọn gió gọi về nỗi nhớCâu thơ viết chưa hết lờiBuông bút xa xăm nỗi nhớDã quỳ ơi bông hoa nhỏThu qua đông đã đến rồiĐôi vai gầy run trong gióLấy gì ấp ủ em tôi? Bài thơ viết thay áo ấmGửi đến em cho em ủ ấm lòngĐêm Hà nội lạnh về Đà lạtTrong gió mùa em có nhớ anh không? Ước được vào ngay trong đóLấy thân anh che đi ngọn gióÔm em trong lòng nghe em nói nhỏ“Em ấm rồi! Anh thân yêu ơi” Hà nội những ngày gió mùa. Hoạ mi im tiếngTác giả Phùng Quang Thuận Mùa thu lặng lẽ điHoa cúc hồn nhiênnở vàng chân núiGió mùa đông bắclạnh se đời Mùa bão giôngMùa nhớ mongđã quaSợi nắng nhạttựa vai chiếc lá vàng héo úaCon ong mậtMùa trước ngân ngaGiờ không tới nữaMặc dã quì bơ vơgiữa những đồi hoangnhung nhớ… Mùa tim đã quaNhững âm ba tìnhkhông còn vang động nữaChỉ thừa lạnh giánhững đêm đông Tôi gọi vào hư khôngHọa mi im tiếngMột mùa đã qua điMột mùa chưa tớiBóng em chìmvào sương Tỳ Hải *hương em vật vờTrái tim thủy tinhtôi tan vỡ… Anh Nghe Hơi Ấm Trên Vành Môi ThơmTác giả Toàn Tâm Hoà Và bất chợt Đông về trước ngõCái lạnh tràn theo gió se seLặng im anh lắng tai ngheGió mùa Đông Bắc tràn về nao nao Anh rón rén đón chào buổi sángPhố yên bình bảng lãng mờ sươngHàng cây trụi lá bên đườngRung rinh đón những vầng dương bắt đầu Thấy cuộc sống muôn màu rộn rãTừng dòng người hối hả ngược xuôiNắm tay em giữa cuộc đờiDâng niềm hạnh phúc tuyệt vời thương yêu Anh say đắm dáng kiều tha thướtLòng ngu ngơ từng bước chân yêuTừng cơn gió lạnh liêu xiêuHồn anh chết bởi mỹ miều dáng em ! Thấy con phố vừa quen vừa lạNiềm tin yêu rộn rã trong anhVòng tay ôm nhẹ ngọt lànhAnh nghe hơi ấm trên vành môi thơm. Ngoài thơ tình yêu hãy đọc 🍄 Thơ Về Tình Bạn 🍄 ý nghĩa nhất. Thơ Về Gió Biển Thohayvn chia sẻ đến các bạn đọc những bài thơ nói về gió biển hay nhất dưới đây. Nhớ biểnTác giả Chưa rõ Cho ta về với biển một lần thôiHương gió biển sao bồi hồi trong nhịp thởBiển ngày xưa, ngày nay hay muôn thuởVẫn dạt dào tình sóng – biển bao ta về ngắm biển trãi phù saTriền cát trắng đâu nhạt nhòa sóng biểnGió miên man ru say làn tóc uyểnCó bao giờ biển nhớ biển như ta. Đời phiêu lãngTác giả Chưa rõ Đời phiêu lãng gửi mây trời gió biểnMong về đây hiển hiện một hình hàiBóng trăng quê còn mãi đợi ngày dàiSao tăm cá vẫn miệt mài sương gióBiển bâng khuâng mỗi từng chiều ráng đỏĐang bộn bề những lời tỏ muộn màngSóng vỗ bờ, sóng gào nổi rền vangThuyền không bến đã tách đàng, rẽ sóngBờ cát trải mênh mông xa rộngBiển ôm vào trong lòng biển mù khơiChở bao nhiêu giông tố của cuộc đờiCho gầy guộc quả tim hồng nguyệt lạnhHàng dương xanh rủ nhau vào hiu quạnhCô đơn trong từng nỗi lạnh hoang lòngChẳng xạc xào, chẳng hờn gió mùa đôngĐang hùng hổ, đang ầm ào, đến vộiTrong hoang vu, bóng lẻ loi chiều vợiDõi mù khơi hình ảnh mỗi con thuyềnMãi đi vào vùng vũng xoáy cô miênMà thương nhớ vẫn triền miên, đứng đợi. Biển đợiTác giả Trung Nguyễn Em lặng lẽ nhìn chân trời xa thẳmMặc tóc thề xoã che nửa vầng trăngGió biển mặn khẽ làm cay tròng mắtTừng ánh vàng theo sóng nhẹ vờn chân Nơi biển khơi, thủy thủ cưỡi sóng ghềnhGửi nhớ thương sóng đưa về bờ cátMong trở về trong bình minh nắng đẹpDang rộng tay ôm hạnh phúc ngọt ngào. Để thư giản hãy đọc 🌼 Thơ Hài Hước 🌼 để cười thật nhiều. Thơ Về Gió Lào Trong mùa hè nóng có những con gió lào tác giả đã mượn hình ảnh gió lào để viết trong thơ hay nhất sau đây. Gió làoTác giả Tạ Thăng Hùng Tôi lớn lên trong nắng lửa gió LàoGió đánh thức những trưa hè nóng bỏngĐồi cỏ cháy, ruộng đồng, vườn khô cạnChiếc quạt nan thức suốt những đêm dài Gió thổi vào trang sách nhỏ trên tayLàm khô cả cơn mưa trong thơ em viếtGió làm bỏng những bàn chân trên cátHàng cây xanh chết khát giữa trưa hè Tuổi thơ tôi bao lần ước mưa vềThương đồi cỏ, đồi sim khô khát nướcChỉ có cánh diều vẫn vô tư bay lượnTiếng sáo kêu lơ lửng giữa mây trời Gió Lào qua con sông tuổi thơ tôiLàm cháy rát những lưng trần tắm mátThổi căng những cánh buồm nâu xuôi ngượcĐưa ta về bến đợi tuổi thơ tôi Gió Lào ơi, gió Lào thổi suốt đờiThổi nóng cả dòng sông quê xanh mátThổi nóng cả bát chè xanh, chè chátChín cả bánh khô, mẹ chưa kịp mang vào Gió thổi nung những giọt nắng trên caoLàm phiêu bạt những màu mây bốc lửaLàm khô khốc những lời ai đã hứaNhững con đường dưới nắng lửa trơ trơ Gió len vào trong cả những giấc mơGần gũi lắm mà không nhìn thấy đượcGió làm nóng cả những điều mơ ướcMà hình hài nào có nắm được đâu Gió hôm nay cũng giống buổi ban đầuCũng từ dãy Trường Sơn về với biểnVẫn oi bức vẫn khát thèm hơi nướcĐể lại mùa xơ xác gió Lào ơi Tôi xa quê cũng đã khá lâu rồiMà chẳng thể quên, chẳng thể nào quên nổiNhững mùa hạ khi ve kêu gió thổiLại nhớ rưng rưng, thương cát trắng, gió Lào… Ngẫu hứngTác giả Thành Sơn Em đi thềm phủ rêu xanhRa vào trông ngóng hong hanh gió làoNgóng trời anh hỏi vì saoNhớ ai rêu phủ xanh xao cả mình. Mời các bạn đọc 🌸 Thơ Buồn 🌸 hay và ý nghĩa nhất. Thơ Về Gió Mùa Mời các bạn cùng đọc những bài thơ hay nhất nói về gió mùa đã được tuyển chọn. Gió mùa vềTác giả Ngô Anh Tuấn Em đã đi trong một chiều thu lạnhMột mình anh cô lẻ con đường khuyaBâng khuâng nghe tiếng gió mùa vềLòng chất chứa bao nỗi niềm nhung nhớ Phố đêm nghe bước chân ai khua nhẹThảng thốt giật mình, cứ ngỡ là emTháng Mười đây, bao kỷ niệm êm đềmGiờ ngồi đếm lá thu rơi đơn chiếc Em đã đi không một lời từ biệtLặng lẽ âm thầm về phía hoàng hônĐàn buông dây, tấu khúc nhạc ru buồnSe sắt hồn thơ trong đêm thu giá lạnh Anh vẫn bước đi, bước chân vô địnhKhóe mắt cay mềm ướt giọt nhớ thươngPhía chân trời kia là những đêm trườngGió mùa về rưng rưng chạm ký ức. Gió mùa Tác giả Chưa rõ Mấy hôm nay trời trở mưa lạnh ngắtĐài báo gió mùa, mưa rải rác, âm uỞ phương xa đậm nỗi nhớ quê nhàKhông biết bây chừ mẹ cha có khỏe? Căn bếp nhỏ mái tranh thì cũ kỹTrở gió rồi có đủ để che khôngMưa vô tâm nên cứ rớt ngang buồngMẹ nhớ nhóm than, cùng cha sưởi ấm Mong sao cho nắng trở về thật sớmĐể ruộng đồng lúa mau chớm đòng xanhĐể mẹ cha sống vui khỏe, an lànhVà yên lòng con lữ hành viễn xứ. Gió mùaTác giả Nguyễn Văn Thái Gió mùa gợi thương gợi nhớRì rào ruộng lúa bờ treLòng tôi nhớ về quê mẹBuồn dâng chất ngất khung trời Mưa bay đẩy đồi xa mãiTrâu nằm ngơ ngác đợi trưaHơi ấm miền quê thổi lạiThôn hương tôi lặng đứng nghe Bụi hồng trăm đường lắt léoDặm trường xa ngái nhiêu khêTuổi xuân bộn bề khắp nẻoQuê hương … khắc khoải ngày về Gió mùa mưa!Gió mùa mưa!Gió mùa mưa!… Tặng các bạn 🌺 Thơ Con Cóc 🌺 được chọn lựa hay nhất. Thơ Về Gió Và Mây Để miêu tả về đôi lứa nam và nữ yêu nhau không thể chia lìa tác giả đã mượn hình ảnh gió và mây để miêu tả rất hay qua những bài thơ sau đây. Chuyện tình gió và mâyTác giả Chưa rõ Anh là Gió rong chơi phiêu lãngEm là Mây ngày tháng bay bayGió – Mây mê mải đắm sayMây đùa Gió lượn đó đây dạt dào Gió yêu Mây khi nao chẳng rõMây vô tình cùng Gió đùa chơiHạ về Mây lại chơi vơiNhững khi không Gió lửng lơ chợt buồn Một ngày kia trút lòng Gió tỏLời nồng nàn tình ngỏ cùng MâyRạng ngời hạnh phúc ngất ngâyNhận tình của Gió Mây say cõi lòng Gió cùng Mây mãi mong bay khắpChốn phiêu bồng ca hát rong chơiTrời cao Mây – Gió lả lơiGió – Mây say đắm trọn đời thiết tha. Tâm tình gió và mâyTác giả Chưa rõ Mây hỏi Gió Chàng! Buổi tối quaÂm thanh giãy nhẹ dưới dòng kiaĐộng khua gợn nước loang dầy trắngRải rác khắp vùng, Chàng có nghe? Giờ cận mé bờ muôn xác cáĐủ màu, lắm cỡ nổi lềnh bềnhVật vờ gom chết theo làn sóngĐợi lũ chim trời hoặc vớt lên… Và Chàng có thấy mái che sươngỞ đó một đôi, bốn ánh buồnGiọt nhểu in lằn thâm khoé vợCòn chồng sắc tím phủ hoàng hôn?… Nàng ơi! Xuôi ngược khoảng không trungTừ diệu vợi xa đến nẻo cùngHai đứa chúng ta niềm bát ngátNon thề biển hẹn vẹn lòng chung Sớm tối quyện nhau lướt dặm ngànMắt nhìn tám hướng tận xa xămLàm sao chẳng thấy, không nghe nhỉKhi ảnh hình kia trải giữa tầm Nhưng rồi cũng chỉ biết làm thinhTrước những đổi thay với sự tìnhBởi cánh lững lờ, thân kết tụPhút giây ngắn ngủi, cõi mông mênh Nay lại ngậm ngùi, nghẹn xót xaDịch Covid-19 hại người taNầy do Thiên Định hay Nhân ĐịnhTạo Hóa trớ trêu hoặc chỉ là… Gió và mâyTác giả Chưa rõ Rồi từng cơn gió thoảngNhẹ nhàng tình đắm sayGió và mây quấn quýtMuôn ngàn câu ngất ngâyĐã bao lần anh nghĩChuyện tình gió với mâyTừ khi nào gió đếnTừ lúc nào mây bay… Tình giàTác giả Trần Bảo Kim Thư Hạnh phúc trồng vun những tháng ngàyTrao tình cái thuở rất thơ ngâyTừ em mắc cở nghiêng vành nónAnh đã nghe lòng chếnh choáng sayGắn bó một đời hình với bóngCận kề vạn kiếp gió và mâyThời gian kỷ niệm thêm chồng chấtTuổi có già nua mộng vẫn đầy! chia sẻ đến bạn đọc 🌝 Những Câu Thơ Về Tình Yêu 🌝 hay và ý nghĩa nhất. Chùm Thơ Về Gió Mùa Hạ Xin gởi đến độc giả chùm thơ hay nhất nói về gió mùa hạ. Gió mùa hạTác giả Chưa rõ Gió mùa hạ phớt qua đầu tóc rốiBóng hình ai bước vội để ta yêuNhưng tình đời mang số kiếp trớ trêuTa lãng tử còn thân kiều ngà NgọcMùa hạ về mang theo cơn gió lốcEm theo chồng mang cả mộng ta điPhận cơ hàng ta biết nói câu chiĐành câm nín trồng cây si suốt kiếpGió mùa hạ lướt qua rơi cành điệpXa nhau rồi biết có diệp gặp nhauEm ra đi ta mang kiếp thương đau. Một giấc sayTác giả Huỳnh Minh Nhật Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờPhượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳmTa yên bình chở mùa hạ vào mơ Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áoGiọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngâyĐôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữĐường ta đi nắng hóa những đọa đày Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệmEm nhớ gì về những chuyến xe xưa?Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửaĐã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hèEm có phải chỉ là cơn gió nhẹ,Để hạ về khắc khoải một loài ve? Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớPhố đông người sao thiếu bóng em qua?Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạViết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa. Để tăng thêm niềm tin, hy vọng hãy đọc ngay 🌻 Thơ Về Hy Vọng Trong Cuộc Sống 🌻 mang ý nghĩa và cảm xúc nhất. Thơ Ngắn Về Gió Những cơn gió khiến người ta bất chợt bâng khuâng nghĩ về ai đó, về kỉ niệm xưa cũ đã qua, tất cả đều được các nhà thơ khắc hoạ vào trong những bài thơ sau đây. Thơ về gióTác giả Chưa rõ Gió đông ơi xin đừng thổi vộiĐem mưa lạnh làm ướt tim tôiGió về rồi sao em chưa tới?Đền cho anh những ngày khô môi. Em mãi là ngọn gióTác giả Gió Phương Nam Em không là ngọn gióquất núi mòn hôm naoem không là bão tốnhuộm tím hoàng hôn đau Một ngày không có anhlà ngày không có nắngmây buồn tuôn nước mắtcho biển anh sóng trào Yêu anh em mãi khátnhững nụ hôn nồng nànnguyên sơ mùa mật ngọtvẹt gót mòn thời gian. Đêm trở gióTác giả Huỳnh Minh Nhật Đêm sầu lặng lẽ ngắm trăng thanhLanh quanh góc phố ngó mây đùaChiếc áo mong manh khơi lòng lạnhĐêm nay gió trở, gió giao mùa Chẳng biết người đâu, ta lang thangĐi tìm nhung nhớ cuộc tình hoangHương đời tám nẻo người rẽ lốiBiết dạt về đâu mảnh trăng vàng Về đâu ơi hỡi lạc về đâuMình ta lạc bước giữa đường câuTình nghĩa khi xưa nay gạn đụcNgười chẳng tiếc chi buổi sơ đầu Gió trở nguyệt gầy trôi lênh đênhSao trời rạng sáng nỗi buồn tênhMơ màng trời đất bình yên nhỉAi biết lòng ta thấy chênh vênh? Ngọn gió nào?Tác giả Hồ Viết Bình Ngọn gió nào đi ngang qua khung cửaLàn tóc em buông xõa cứ bay bayNgoài vườn kia cúc trắng đã nở đầySe se lạnh lá vàng bay trên phố. Chiếc khăn thêu em vẫn quàng trên cổThơm nồng nàn mùi hoa sữa đắm sayVai kề vai tay nắm chặt bàn tayTruyền hơi ấm ngất ngây chờ đông tới. Thỏa những ngày cách xa nhau vời vợiEm mỏi mòn chờ đợi cánh chim xaGió hanh hao mang thu trở về nhàNgày gặp lại hai ta cùng đối ẩm. Mây vàng ơi! Hãy trôi đi chầm chậmĐể lòng ai gặm nhấm kỷ niệm xưaThạch thảo hoa tim tím nở cuối mùaThổi nhè nhẹ, heo may về rồi đó. Không chỉ có thơ gió mà hãy đọc cả 🔥 Thơ Mưa 🔥 cho các bé nghe nhé. Thơ Về Gió Lạnh Đầu Mùa Những cơn gió lạnh đầu mùa bao giờ cũng khắc sâu cảm xúc vào lòng người nhất. Mùa đông phố cũTác giả Tấn An Phố cũ vào đông vộiPhả gió lạnh đầu mùaChùm sương động trên láRét mướt vắng người sang Một tiếng chim mơ hồRũ trước thềm dệt nắngGầy xương khép mi chàoNghiêng cánh lạnh tràn theo Đông đến tự bao giờ.!?Làm nhạt màu ngọn cỏMỏng manh bao mùa cũĐông về phố vắng em Thương em mỏi mòn đợiMối duyên xưa thầm thìNhớ em màu tím biếcGió nặng bước tình si Phố chuyển mình kín lốiKhắp nẻo đường sang đôngCố giữ vùng ký ứcNhớ một người xa xưa Bỗng đời anh lạc lõngMỗi lần đông ghé quaLối em về ai biết.!?Trăng nghiêng ướt hồn thơ…!!! Ước mongTác giả Tạ Tăng Hùng Không biết giờ này em đã dậy chưaTrời đông lạnh một mình em thêm lạnhCăn phòng nhỏ ngày không anh bên cạnhDài rộng hơn trong gió lạnh đầu mùa. Em bộn bề nhiều lúc thức đêm khuyaKhi rỗi rãi đọc thơ và nghe nhạcCũng có lúc ngắm sao trời trăng sángMong anh về cho em tựa bờ vai. Da diết đi theo nỗi nhớ đêm dàiCơn mơ đến dâng trào lên rạo rựcCon tim hát lời tình yêu thổn thứcGiai điệu lòng ngọt lịm vạn niềm thương. Ấp ủ lâu rồi cảm xúc vấn vươngĐể thương nhớ thổi bùng lên ngọn lửaCháy dữ dội như tình yêu muôn thuởAnh gửi về sưởi ấm mãi tình em. Qua mùa đông rồi lại đến mùa xuânHoa lá nở gọi nắng vàng mùa hạChưa về được nơi em còn xa quáKhát vọng nào nhung nhớ cháy lòng nhau. Em biết không dù có ở nơi đâuĐêm dài rộng làm sao anh ngủ đượcGiữa mùa hạ nắng tươi hồng vẫn rétNgắm trăng lên rưng rức nhớ lạ thường. Ước mong về trao hết mọi yêu thươngKhông lo lắng bão giông hay nắng lửaDù gió rét bung rèm về chi nữaBên nhau rồi hạnh phúc ấm bàn tay… Dưới đêm hiên trở gióTác giả Hoàng Lê Nguyên Cơn gió lạnh đầu mùa đang thổi nhẹĐường phố khuya vắng lặng bóng người quaNgồi co ro hiên phố một cụ giàKhông ngủ được … đêm nay trời trở lạnh ..!Mỗi cơn gió thổi về đôi ba cánhLá vàng rơi chới với xuống bên thềmCụ già ngồi thức trắng suốt thâu đêmChờ đợi sáng ngày mai đi hành khất …!Trong cuộc sống có những điều được mấtĐau lòng hơn là đánh mất tình ngườiKẻ neo đơn cần giúp đỡ ai ơi .Để được sống trong vòng tay nhân ái … !Nhìn thân phận cụ già tôi muốn gởiĐến những ai đang sống cảnh sang giàuLời cầu xin hãy xóa bớt nỗi đauTrong cuộc sống của những người cơ cực .. !Với tâm niệm chỉ một điều duy nhấtLà ai ai cũng được sống ấm noĐể đêm khuya dù gió lạnh tràn vềCũng có được giấc nồng trong chăn ấm .. !Giữa phố lạnh tôi nhìn và suy ngẫmCụ già kia rồi mai sẽ về đâu … ?Suốt đêm nay dưới hiên lạnh vẫn ngồiChờ đợi sáng ngày mai … nào ai biết … !!!! 53 buổi đầu đôngTác giả Trần Thành Công Gió lạnh đầu mùa rưng rưng nỗi nhớNỗi nhớ anh nỗi nhớ một chiều mơNỗi nhớ bơ vơ hoàng hôn nhuộm đỏBóng em ngồi lặng lẽ một mình xa..Gió lạnh về đong đầy những ngày quaMột chút bâng khuâng, của khúc tình caEm nhớ mãi bài thơ em đã viếtEm nhớ anh… một chút, được không anh… !!! Thành Công BùiNhớ làm gì anh một người có vợNhớ nhau ư hãy chỉ ở trên thơTình ngày xưa. Em coi chỉ là mơVề đi em. Cuối phố có người chờThu qua rồi. Đông về em hãy nhớTay bị lạnh ngâm nước ấm nhé emThơ anh viết giờ để thiên hạ xemThơ ngày xưa anh thôi đành đốt hết. Ngàoi những bài thơ tình yêu lãng mạng hãy đọc 🌛Thơ Tình Yêu Vui 🌛 để thư giản ngay nhé. Thơ Tình Về Gió Thơ về tình yêu được tác giả mượn hình ảnh về gió để miêu tả rất đặc sắc qua những bài sau đây. Trái tim anh là gióTác giả Chưa rõ Em giật mình trở giấc giữa đêm đôngKhoảng trống cạnh bên chợt ùa vào chút lạnhNgỡ rằng sẽ quên anhNgỡ rằng cơn mưa nào cũng tạnh Trong giấc mơ vô tình khiến em thấy cô đơnÔ cửa nhà bên như mọi ngày trầm bổng những phím đànCô gái tuổi đôi mươi đang hát về tình yêu, nỗi nhớCó ai đang yêu thích hát về những cuộc tình dang dở Cũng như em thuở nào hạnh phúc gọi tên anhChút hương sữa đầu mùa len ô cửa mong manhChớm heo may chợt ùa về góc phốTiếng thầm thì bên vệ đường những phận người khốn khổ Em chạm tay mình, một ký ức lãng quên!Tình yêu của chúng mình khi bắt đầu đã vay mượn lênh đênhEm đâu biết trái tim anh là gióGió chỉ dừng chân bên một ô cửa ngỏ Qua những phút vui buồn cơn gió sẽ ra điEm giật mình trong đêm rồi tự hỏi nhớ thương chiVề anh đó, một con người không dành trái tim mình cho riêng em hết thảyHãy đi đi như dòng sông đang chảy Con sông về đến tận cùng gặp biển cũng chỉ để ra khơiCó lẽ chưa quên được một người nên em nhớ xa xôiVà em biết trái tim anh là gióCơn gió vô tình rồi cũng sẽ ra đi. Nỗi lòng của gióTác giả Kim Nguyễn Có bao giờ ai hiểu Gió được đâuThân là Gió vốn u sầu lặng lẽTình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻThoảng qua đời mong để lại hương yêu. Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiềuLời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộngNhững Áng Mây mãi vui đùa bên sóngGió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn. Gió lại buồn phiêu dạt khắp muôn phươngTrăng soi sáng cũng cảm thương đời GióLại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏGió ngỡ mình hạnh phúc có đầy tay. Khi bình minh thức giấc Gió đâu hayTìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặpGió bơ vơ lại thu mình nằm khócNúi mủi lòng ôm ấp Gió vào tim. Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềmLuôn rung động trước các niềm vui mớiCó đôi lúc Gió một mình tự hỏiĐến khi nào thôi là Gió bay xa ? Những cuộc tình vội vã đến rồi quaTrái tim gió đã chai lì cảm xúcGió ao ước tìm tình yêu đích thựcNgười đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa. Có nhiều đêm Gió khóc trong xót xaCó ai hiểu Gió cô đơn biết mấyNằm co ro giữa đêm khuya run rẩyGió lạnh buồn… có ai thấy cho không ? Sáng mai ra lại là Gió mênh môngCứ bay mãi không dừng chân một chỗHọ cứ bảo gió vô tình không nhớGió lạnh lòng… ai có biết cho không ? Ngọn gió nàoTác giả Hồ Viết Bình Ngọn gió nào đi ngang qua khung cửaLàn tóc em buông xõa cứ bay bayNgoài vườn kia cúc trắng đã nở đầySe se lạnh lá vàng bay trên phố. Chiếc khăn thêu em vẫn quàng trên cổThơm nồng nàn mùi hoa sữa đắm sayVai kề vai tay nắm chặt bàn tayTruyền hơi ấm ngất ngây chờ đông tới. Thỏa những ngày cách xa nhau vời vợiEm mỏi mòn chờ đợi cánh chim xaGió hanh hao mang thu trở về nhàNgày gặp lại hai ta cùng đối ẩm. Mây vàng ơi! Hãy trôi đi chầm chậmĐể lòng ai gặm nhấm kỷ niệm xưaThạch thảo hoa tim tím nở cuối mùaThổi nhè nhẹ, heo may về rồi đó. Chia sẽ đến bạn 💐 Những Câu Thơ Tình Yêu 💐 dễ thương và ngọt ngào. Thơ Gió Đông Về Khi mùa đông về, gió lạnh cũng là lúc tâm trạng nhớ người yêu da diết đã được tác giả khắt hoạ qua những bài sau đây. Gió lạnh đầu đôngTác giả Thanh Hùng Bây giờ mới bắt đầu đôngMà sao lại thiếu màu hồng nắng maiSương khuya từng vệt loang dàiHững hờ trên lá làm phai sắc màu Gió lùa cửa trước ngõ sauHạt mưa rơi nhẹ nát nhàu tâm canLá rơi từng chiếc úa tànCho hồn lạnh lẽo miên man chạnh lòng Đông về hiu hắt bên songTự dưng thấy nhớ một vòng tay aiXa nhau khoảng cách quá dàiVậy mà không thể phôi phai cuộc tình Đông về mỗi sớm bình minhBuồn hiu buồn hắt một mình cô đơn. Gió đông vềTác giả Đào Thi Thi Sáng thức giấc thấy trời se se lạnhMới hay thu đã tránh để đông vềChợt giận mình sao nửa tỉnh nửa mêThời gian đến mà không hề quay lại Sáng nay đến gió đông về trước ngõÁng mây trời lẳng lặng đón thu quaSáng nay bước một mình trên phố nhỏMùa đông này đi lễ chỉ mình ta. Tình khúc mùa đôngTác giả Nguễn Quang Long Đêm đông gió rít trời lạnh giáMùa đông về lạnh quá em ơiMưa đông cõng gió về rồiNgười, xe trên phố vội thời lướt nhanh Gió Đông về lạnh tanh mọi nẻoTrời u buồn nắng cũng trốn theoThu đi để lại trăng treoCòn anh lặng lẽ mang theo nỗi sầu Gió đông về còn đâu ấm ápTiếng mưa đông man mác lòng đauEm đi không nói một câuMình anh với một nỗi sầu đêm đông Em ra đi đã không ngoảnh lạiGió đêm đông bỗng thấy não nùngEm đi xa cách nghìn trùngCòn đâu những lúc bước chung con đường Em ra đi phố phường vắng lặngMùa đông về lạnh lắm em ơiÁo len anh khoác trên ngườiNhưng đâu đủ ấm lòng người hỡi em Ngóng em về cho tim ấm lạiMình cùng nhau khơi lại lời yêuMùa đông dù lạnh bao nhiêuCùng nhau ta ngắm trời chiều mùa đông. Cô ĐơnTác giả Hồ Văn Thạch Trong đêm tối một mình anh lẻ bóngGió đông về lạnh cóng bàn tayBao lâu nay cô đơn cứ chất đầyNổi trống vắng biết ngày nào dứtAnh yêu em là điều có thựcEm vô tình trách vấn tình anhCòn điều dì khiến em ngại ngầnĐể anh thao thức âm thầm thương nhớPhải chăng mình không duyên không nợNên kiếp này không thể chung đường. Ngoài thơ về gió đông chia sẽ đến bạn ⛄ Thơ 2 Câu Về Mùa Đông ⛄ hay nhất. Thơ Về Nắng Và Gió Nắng và gió cũng là những hình ảnh mà được các nhà thơ mượn để nói về tình yêu đôi lứa rất hay và ý nghĩa. Nắng và gióTác giả Huỳnh Ngọc Anh Kiêt Sương buông xuống !Nắng chiều buồn dần tắtNên muôn đờiMàu sắc sẽ nhạt phai Gió rong chơiKhông thể ai buộc lạiNên ngàn nămHương vẫn mãi bay hoài Thương em mùa nắng gióTác giả Thiên Ân Ngày em thích nắng và gióTrăm nghìn cơn sóng mộng mơĐôi ta người dưng khác họNgẫu nhiên năm đợi tháng chờ Mon men con đường hoa láĐồi cây tình tự thì thầmTrách ai say hương mùa hạĐất trời hòa quyện thanh âm Ngày em thích nắng và gióMôi hồng bỏ ngỏ đợi ai ?Bên nhau nghìn câu chuyện nhỏMơ màng theo suối tóc dài Đi qua hết mùa giông bãoBiết rằng ta vốn thương emHồn nhiên vài tiếng huýt sáoThả rơi giấc mộng êm đềm Ngày em thích nắng và gióBên thềm nhặt bóng tương tưNgày ngày , đêm đêm sang ngõRón rén , nhét vội lá thư Tình vào trăm năm thách đốVần thơ e ấp gieo vầnMột thời hỉ , nộ , ái , ốGần nhau thương tiếng Dạ , Vâng. MơTác giả Kim Thư Em đang viết cho anhNhững điều hơn nỗi nhớSông bên bồi bên lởDùng dằng nước phân vân. Em đang nói với anhVề giấc mơ nào đóCó anh, nắng và gióLững lờ mây trắng bay. Anh trao cả cho emMôi ngọt ngào đằm thắmKhoảng trời riêng vắng lặngChỉ còn chúng mình thôi. Ôi tình đã lên ngôiKhông có gì hối tiếcLối mộng cùng mải miếtMặn nồng… say đắm say. Hững hờ gió nhẹ layEm giật mình choàng tỉnhGiấc mơ ơi !… Ngộ nghĩnh !Nơi nào cũng có anh ! Ngoài thơ nắng và gió tặng bạn 🍄 Thơ Về Nắng Mùa Đông 🍄 hay nhất. Thơ Về Ngày Mưa Gió Tham khảo những bày thơ thật ý nghĩa về ngày mưa gió ngay dưới đây. Bến vắng hoàng hônTác giả Thiết Dương Tà dương lặng lẽ nép chân đồiBến vắng đò chiều rủ bóng côiĐiểm hẹn bao ngày mưa gió dộiĐường mơ một thuở bão giông bồiDẫu vườn mộng cũ còn tương phốiMà dáng hoa xưa chửa vãn hồiBiết nhạc không lầm thơ chẳng lỗiSao tình hấp hối giữa dòng trôi Em sẽ đợi anhTác giả Vũ Kim Thanh Em sẽ đợi anh kiếp sauTròn duyên chồng vợ đượm màu ái ânEm giờ bất hạnh muôn phầnTình riêng anh cứ ân cần người taEm dấu kín dòng lệ saBến đời em đợi tình ta một ngàyMột ngày mưa gió thôi bayMột ngày hai đứa mình say rượu hồngMột ngày thuyền neo bến sôngAnh làm Thơ để em bồng bế conTrăng vàng ngồi tựa đầu nonHờn em mà để héo mòn mùa ThuTình ta đẹp tựa tiếng ruừng quên em nhé cho dù nghìn năm. Thơ hài vui nhộn được tuyển chọn qua🌹 Thơ Đòi Nợ Hài Hước 🌹 hay nhất. Thơ Về Chuông Gió Chia sẻ đến quý vị những bài thơ về chuông gió hay. Chuông gióTác giả Chưa rõ Tôi đứng giữa cánh đồngMơ mình là cơn gióGió thổi chuông nhẹ nhẹLeng keng rồi leng keng Tôi đứng giữa mùa đôngMơ về em ấm ápước là tia nắng nhạtSưởi em ấm một đời Tôi đứng giữa đất trờiNghe chuông gió tôi mơTôi mơ làm kẻ khờĐược bên em một kiếp. Chùa Trên NúiTác giả Phùng Quang Thuận Gấm lụa quyện sa mù cùng mây trắngThực và hư lơ lửng giữa đất trờiTiếng chuông gió vỗ về từ xa vắngKẻ cuồng si buông kiếm muốn thành tăngTự dặn lòng tĩnh lặng như bóng trăngSao nghe tiếng kiếm chém vào vách đáTa định mười năm bế quan khổ hạnhNhìn mái chùa cong giống một rèm miChân đã dợm quay về náo thịKhi đi tưởng một lần dứt áoNhìn bóng trúc lay lại muốn quay về…! Gởi đến các bạn Thơ Về Xe Đạp hài hước, vui nhộn và đặc sắc nhất. Thơ Về Gió Mùa Thu Mùa thu tiết trời mát mẻ cũng chuyển dần qua không khí lạnh mùa đông khắc sâu mà cảm xúc dễ đi vào lòng người nhất được viết qua những bài thơ hay dưới đây. Chỉ còn lại mùa thuTác giả Phong Trần Anh muốn viết thơ tình tặng mùa thuKhi một sớm sương mù về qua phốCơn gió lạnh đầu mùa vừa ghé ngoài ngỏMà tình anh vẫn còn ngái ngủ trong mơ Anh muốn gom tia nắng lụa vàng tơĐan cho em chiếc áo màu hoa cúcĐể thu về thôi chẳng còn rưng rứcKhúc tình nhớ là những lúc cây vàng lá Nếu một mai em qua sông vội vãBỏ lại con đường sỏi đá bâng khuângNiệm tích xưa đã in dấu một lầnEm thon thả bước chân trần vào dĩ vãng Nếu một mai thơ không còn lãng mạnTình dạt về đâu khi lòng mới chớm vừaCó còn gặp lại bóng dáng của ngày xưaHay chỉ còn lại một mùa thu trong kỷ niệm… Gió mùa ThuTác giả Hoàng Sa Gió mùa thunhư nhắc lời ruTrăngvẫn dịu dàng như mẹTôi vẫn thấy người còn đâu đóTiếng ru còn vang từ căn nhà nho nhỏÁnh mắttỏa yêu thương tràn ngập không gianNụ cười hiềnđã mang những bao dung về với thiên đàngTôi vẫn ngỡ ngàngchờ ngày về lạingôi nhà có nụ cười của mẹchờ ngày được thấyniềm vui trong đôi mắt đợi chờCòn gặp lạinhư tiếng ru từ nghìn năm còn mãiMẹ ơicon còn muốn nói thêm nhiều lờicòn ray rứt như mang nhiều lầm lỗiMà nhang khóichỉ bay vật vờ bên di ảnhbên nấm mồ giá lạnhÀ ơichỉ tiếng mẹ thôiChì là tiếng vọng xa xôi mịt mùGió mùa thugió mùa thu … Ru tình mùa thuTác giả Chưa rõ Gió mùa thu lá rụng hồn nhớĐâu đây đọng chút hàng phượng xưaRơi lã chã màu tim đỏ thắmSương thu về tiễn hạ nắng buồn đưaGió mùa thu nhớ về bất chợtVương vương tìm kỷ niệm ngày thơTrăng khuyết đêm nay màu mắt nhạtCó cơn mưa nhỏ ghé qua tình cờNhớ anh mưa buồn nên cứ rơiDáng thu liễu rũ chơi vơiThương anh nghe tim từng giọt nhỏVang trong nỗi nhớ xa xôiVắng anh trời buồn mây tím giăngNắng đi cỏ lá bâng khuângThương anh tim rung từng nhịp gõĐêm nay thổn thức bao lầnGió mùa thu nhớ về tim nhỏHương hoa thơm giữa đêm gợi tìnhLòng bỗng ngợp một trời nhung nhớThoáng trong tim lửa tình cháy lung linhGió mùa thu mẹ ru con ngủEm ru anh bằng tiếng nhạc lòngBên khung cửa hạt mưa rơi khẽTình yêu ơi, xin cứ say giấc nồng Như gió mùa thuTác giả Hoàng Dương Như con gió mùa thu đi vội vãGiữa chiều buông lay ngọn lá xanh miềnRu đời trăng đêm lặng lẽ ngoan hiềnLen vào tận ngỏ lòng riêng em ở…. Gió sẽ đến thì thào như hơi thởNhẹ nhàng mơn lên từng thớ xơ sầuLay ánh trăng trong sâu thẳm lên màuĐể em thiếp dưới mái lầu cung ái… Mùa thu lộng cánh hương tình ngấm ngãiGió vỗ về động đậy mái tóc emCho nồng nàn theo những giấc mơ êmGửi giọt nắng lên da mềm nhung lụa Anh là gió cuồng say hồn muôn thủaTrải đời em lên triền thửa ruộng mơRu hồn em dịu mát lúc đợi chờĐưa em đến những bến bờ dạt sóng Như cơn gió giữa trời thu lồng lộngMặc em nằm ươm giấc mông ngàn hươngThu vẫn cười cho cơn gió tơ vươngMang ước vọng trải cung đường em bước Là cơn gió vô hình mà vô lượngĐã nồng nàn lại mắc vướng tình em . .. Hãy đọc nhay những bài thơ hay về 🌺 Thơ Máy Bay 🌺 mới lạ và hập dẫn. Thơ Tình Gió Lạnh Đầu Mùa Lúc này thời tiết trở lạnh bất chợt, không một thông báo hay tín hiệu nà. Cảm giác cô đơn trống vắng sẽ dễ ùa về qua những vần thơ về gió lạnh đầu mùa hay nhất. Gió lạnh đầu đôngTác giả Phong Trần Bây giờ mới bắt đầu đôngMà sao lại thiếu màu hồng nắng maiSương khuya từng vệt loang dàiHững hờ trên lá làm phai sắc màu Gió lùa cửa trước ngõ sauHạt mưa rơi nhẹ nát nhàu tâm canLá rơi từng chiếc úa tànCho hồn lạnh lẽo miên man chạnh lòng Đông về hiu hắt bên songTự dưng thấy nhớ một vòng tay aiXa nhau khoảng cách quá dàiVậy mà không thể phôi phai cuộc tình Đông về mỗi sớm bình minhBuồn hiu buồn hắt một mình cô đơn. Gió lạnh đầu đôngTác giả Phong Trần Bỗng một sớm sương giăng đầy trước ngõGió rung rinh thoáng gợn những u hoàiNghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phốTa giật mình thầm nhủ “tháng mười hai!” Đông nở khẽ như một loài hoa dạiTiễn thu đi trắng xóa những con đườngVạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úaChợt tắt dần như một tiếng yêu thương Tháng chạp ư? Chính em là tháng chạpBởi nàng xuân chưa biết khóc bao giờVà đông hỡi thôi đừng yêu chi nữaMặc ai buồn lần lữa áng thơ rơi… Chiều thoai thoải nắng vàng phai vời vợiKéo tim côi hoang hoải buổi sơ đầuTa chợt thấy một mùa đông xa lắm!Thuở em cười những phút nhớ về nhau Đông rét giá và mai đây sẽ lạnhGió hôn đêm thao thức suốt canh dàiAi có nhớ những chiều nao mê mải?Có bồi hồi lọn gió tháng mười hai!? Đêm nay trở gióTác giả Hình Minh Nhật Đêm sầu lặng lẽ ngắm trăng thanhLanh quanh góc phố ngó mây đùaChiếc áo mong manh khơi lòng lạnhĐêm nay gió trở, gió giao mùa Chẳng biết người đâu, ta lang thangĐi tìm nhung nhớ cuộc tình hoangHương đời tám nẻo người rẽ lốiBiết dạt về đâu mảnh trăng vàng Về đâu ơi hỡi lạc về đâuMình ta lạc bước giữa đường câuTình nghĩa khi xưa nay gạn đụcNgười chẳng tiếc chi buổi sơ đầu Gió trở nguyệt gầy trôi lênh đênhSao trời rạng sáng nỗi buồn tênhMơ màng trời đất bình yên nhỉAi biết lòng ta thấy chênh vênh? Tặng các cô Bài Thơ Đi Nắng Nhà Trẻ nội dung, hình ảnh, giáo án. Các Bài Thơ Về Gió Cho Trẻ Mầm Non Lúc này thời tiết trở lạnh bất chợt, không một thông báo hay tín hiệu nà. Cảm giác cô đơn trống vắng sẽ dễ ùa về qua những vần thơ về gió lạnh đầu mùa hay nhất. Tôi tên là gióTác giả Xuân Quỳnh Tôi tên là GióĐi khắp mọi nơiCông việc của tôiKhông bao giờ nghỉTháng ngày chăm chỉTôi dài hơn sôngSuốt đời mênh môngRộng hơn biển cảTôi tên là GióCác bạn nhớ không ?Tôi không dáng hìnhTên tôi là Gió… GióTác giả Ngô Văn Phú Gió ở rất xa, rất rất xa,Gió thích chơi thân với mọi nhàGió cù khe khẽ anh mèo mướpRủ đàn ong mật đến thăm hoa. Gió đưa những cánh diều bay bổngGió ru cái ngủ đến la đàHình như gió cũng thèm ăn quảHết trèo cây bưởi lại trèo na… Chị gióTác giả Chưa rõ Cuốn sách ai để trên bànTự mình biết lật từng trang học bàiMẹ bận phơi áo sân ngòaiVõng ru bé ngủ – miệt mài cứ ruNgọn lửa trong bếp cháy luBỗng reo tí tách, tựa như lửa cười……Thì ra Chị Gió ngược xuôiĐến đâu cũng muốn giúp người một tay.
thơ gió mùa đông bắc