Nếu bạn đang muốn tìm kiếm cho mình một mùi hương yêu thích thì có thể dùng nến Votive. Đây là sản phẩm nến thơm phổ biến nhất với nhiều hương thơm khác nhau. Bạn có thể dễ dàng tìm ra mùi hương phù hợp với mình. Chúng thường được sử dụng trong nhà thờ làm nến
Nước Hoa Kích Dục Tốt Nhất Dành Cho Quý Ông. Đối với vẽ đẹp từ bên ngoài thì việc một người đàn ông toát lên mùi hương cá tính và mạnh mẽ của mình . Nó có thể đến từ một dòng nước hoa kích dục nào đó. Một sự ánh tượng và menly có thể thu hút bạn những
Những sản phẩm thuộc thương hiệu X-men được chia thành 3 nhóm mùi chính, bao gồm X-men Active Marco Polo (loại X-men có mùi nước hoa Marco Polo), X-men Sport Eternity (X-men có hương nước hoa Eternity) và X-nen Boss (được quảng cáo là mang thứ mùi của Sếp, doanh nhân). Có ý kiến cho rằng
1.có những người dân khóc bằng nước mắtcó những người khóc bằng sự yên ổn lặngcó những người dân khóc bằng giờ đồng hồ gào thétcòn tôi khóc bằng nụ cười.2.đàn ông giữ lại kín đáo của bạn không giống rộng là mình, ngược lại lũ bà giữ lại bí mật bí mật của bản thân hơn của bạn khác.đàn ông bắt buộc chi phí chủ yếu chỉ làm cho nhì việc: giành được …
Bà đi trên một chiếc thuyền đầy ắp cánh hoa ngát hương thơm cùng chiếc đèn tỏa mùi tinh dầu vô cùng quyến rũ. Và đương nhiên, tướng Mark Antony không thể cưỡng lại được mùi hương ấy và "sập bẫy" tình của người phụ nữ ấy. Bí quyết quyến rũ đàn ông
Fast Money. Mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến Nhi muốn gần gũi... Nhi là cô gái xinh đẹp, cá tính và rất hiếu thắng. Trong cuộc sống, cô chỉ có hai niềm đam mê lớn nhất, đó là ăn và ngủ. Nhưng rồi, cuộc sống của cô đã bắt đầu thay đổi kể từ khi đối diện với Trần Minh. *** Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những người đã và đang trải qua những thăng trầm, rung động, đam mê, nhiệt huyết của tình yêu. Phần 10 Tôi là trà xanh cũng nhất định không khiến anh say Trần Minh thấy cửa không khóa nhưng nhà lại tối om. Trong lòng hừ một tiếng. Nhìn đồng hồ trên tay đã hơn 10 giờ, miệng lẩm nhẩm Chắc đã ngủ rồi! Nhi nằm trên phòng nghe thấy tiếng mở cửa, sau là tiếng bước chân của Trần Minh, tim bỗng dưng đập loạn trong lồng ngực. Mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến Nhi muốn gần gũi Ảnh minh họa Nghe ngóng một hồi, không có gì lạ, Nhi thở khe khẽ, duỗi thẳng cơ thể và thả lỏng các khớp chân tay. Một lúc sau, Nhi khẽ khàng mò ra khỏi chăn nhón chân nhẹ nhàng tới gần cầu thang nhòm xuống phòng dưới. Trần Minh nhìn cái đầu nhỏ ngó ngó nghiêng nghiêng liền lớn tiếng quát - Cô tuổi nào mà dám mời tôi ăn thịt lừa? Nhi giật mình, quay sang bên phải, liền thấy Trần Minh ngồi đó, lưng tựa vào tường, mái tóc hơi xõa xuống trán. Nhi nhỏ giọng - Tôi nên xưng hô với anh như thế nào? Không thấy Trần Minh nói gì. Nhi tiếp - Có lẽ tôi nên chuyển phòng hoặc anh nên chuyển chỗ khác. Có vẻ nơi này không hợp với một tiến sỹ làm giảng viên trong một trường đại học lớn, nhất là anh ta lại còn ở cùng với sinh viên của mình. Anh nên giữ gìn hình tượng và danh dự của bản thân chứ? - Danh dự và hình tượng của bản thân tôi với cô to chả bằng con kiến? Nhi thở dài - Tôi biết anh và tôi nước sông không phạm nước giếng, trong lòng anh không có ưa gì tôi. Tôi biết. Nhưng cũng đừng có gắp lửa bỏ tay người nhé! Trần Minh thầm nghĩ Cô biết, biết cái con khỉ ấy. Vẫn thấy Trần Minh không trả lời. Nhi thấp thỏm - Hay là tôi đi. Anh ở một mình! Trần Minh thở dài - Không được. Nhi ngạc nhiên tròn mắt - Vậy ý anh sao? - Cô nghĩ sao tôi nghĩ vậy. - Tôi nghĩ anh nên chuyển tới một căn nhà khác đẹp hơn, to hơn, hợp với anh hơn. - Thật không? - Thật! Trần Minh khẽ cười - Vậy không đời nào tôi lại làm cô vừa lòng! Nhi cáu - Tôi đi ngủ! Trần Minh làm như không nghe thấy. Vẫn làm như đang nói chuyện bình thường - Cô thích đàn ông như thế nào? Nhi hơi bất ngờ, nhưng liền đáp - Ngược lại với anh là được! Trần Minh lại cười khổ - Vậy à? Một gã vừa xấu xí, vừa ngu dốt, vừa vô dụng, vừa thô lỗ, lười biếng, lại vô tâm. Đúng là tiêu chí của con heo. Nhi nghiến răng - Thế mà có gã lại tha thiết muốn ở cùng một con heo chứ không đi chỗ khác kìa. Trần Minh đáp - Lúc cho cô ở lại cùng, không phải là tôi nể gì cái tính điên điên khùng khùng chầy bửa của cô đâu. Khi ấy, tôi quả thật có chút tính toán. - Là sao? - Là tôi lợi dụng cô! Nhi khẽ cười - Cuối cùng tôi cũng đợi được người đàn ông có thể lợi dụng mình. Trần Minh khẽ cười - Khi ấy, tôi đoán lúc tôi chuyển tới đây, thể nào cô ấy cũng đi tìm tôi. Là tôi muốn cô ấy thấy tôi đang sống cùng một cô gái khác. Nhi bật cười, tiếng cười nho nhỏ khiến cho Trần Minh ngạc nhiên hỏi - Sao cô lại cười - Hóa ra tôi cũng có thể khiến cô người yêu cũ của anh ghen. Hẳn tôi cũng có điểm hơn cô ta nên anh mới chọn đúng không? Trần Minh thở dài, tay duỗi thẳng thờ ơ đặt trên gối, đầu tựa vào tường hơi ngẩng lên nhìn Nhi với ánh mắt dìu dịu lẫn trong bóng tối mờ mờ của cầu thang. Giọng anh chỉ còn lại sự mỏi mệt và một chút châm biếm - Chỉ là khi ấy tôi đã vô tình tự biến mình thành nhân vật chính trong một câu chuyện tình đam mỹ mà thôi. Nhi không ngừng mang cơ thể mình sát lại thật gần với cơ thể ấm áp của Trần Minh Ảnh minh họa Nhi Cắn môi - Còn tôi thì không nghĩ khẩu vị của anh trước đó lại nhạt nhẽo tới vậy. Loại đàn bà con gái đó, chả phải ra đường vơ một lúc được cả đống sao!! Hay là anh là loại mọt sách, suốt đời cắm mặt vào sách vở nên nhìn ra cuộc sống không biết đâu mới là thứ gia vị thứ thiệt? Uống nước ngọt hóa chất công nghiệp mà cứ tưởng là thứ nước giải khát hảo hạng? Không biết nước chè xanh mới là thứ khiến người ta say ngất ngây. Trần Minh lộ rõ ý cười trong giọng nói - Không lẽ cô đang tự cho mình là trà xanh? - Tôi đây có là trà xanh cũng nhất định không khiến anh say!! Nhi nói xong thì hậm hực quay trở lại giường ngủ. Trần Minh ngồi lại trong khoảng không gian sáng tôi chập chờn. Một ý nghĩ vừa chợt lóe lên trong đầu Không lẽ nào khẩu vị của mình trước kia thật sự nhạt nhẽo? *** Bước vào phòng, Trần Minh thấy cơn đau đầu lúc trước trở nên tệ hại hơn. Tìm trong tủ nhưng không thấy viên thuốc đau đầu nào, chỉ có lọ dầu gió hớn hở đứng trên bàn. Thú thực Trần Minh không thích mùi dầu gió. Nó gợi một cảm giác khó chịu, già nua và thiếu khỏe khoắn. Nhưng lúc này thì không còn cách nào, mà rõ ràng công dụng của nó là có trị đau đầu. Vậy là Trần Minh bôi một chút vào huyệt thái dương và lấy tay day day. Mệt mỏi nằm xuống giường. Cửa phòng vẫn mở. Đêm, có người nào đó mắt nhắm mắt mở, nửa tỉnh nửa mê đi vệ sinh, mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến mọi giác quan của Nhi đều dậy lên cảm giác mãnh liệt muốn được gần gũi, được ôm ấp, vuốt ve, được nũng nịu tới tham lam. Vậy là bước chân cứ thế mang Nhi lên chiếc giường mà chủ nhân của nó đang ngủ. Không khí của những ngày chuyển mùa nên đêm trời đã bắt đầu se se. Đêm qua, vì mệt thiếp đi nên Trần Minh không đắp chăn. Dẫu trong đêm anh cảm nhận rõ là lạnh nhưng cũng không thể nào tỉnh dậy để lấy chiếc chăn mỏng ra đắp. Nhưng trong cơn mơ chập chờn, Trần Minh vẫn biết vừa có một chiếc chăn mềm mại và ấm áp vô cùng khẽ phủ lên ngực mình. Thậm chí còn không ngừng rúc vào nách anh như con mèo nhỏ. Giữa cơn mơ ấy, lý trí của anh còn thầm khen cái chăn đó quả là đáng yêu. Còn “chăn ba bảy độ” thì vô cùng thỏa mãn. Có một góc thiếu thốn được khỏa lấp đầy đặn, yên bình. Trong giấc ngủ mơ, Nhi không ngừng mang cơ thể mình sát lại thật gần với cơ thể ấm áp kề bên, trốn thật sâu vào thứ mùi hương thân thiết kia. Trong cơn xúc động liền thổn thức và tha thiết nói ra những điều giấu tận đáy tim mình Mẹ, mẹ ơi!! Trần Minh tỉnh dậy, nhìn chiếc “chăn ba bảy độ” không ngừng mà áp sát, mà cọ, mà làm nũng anh với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Đôi má hồng lên vì hơi ấm nóng đặc biệt từ cơ thể bên cạnh. Từ kinh ngạc, đến lòng dạ rối rắm, rồi lại đến ngây ngất mà ngắm nhìn cái thân thể mềm mại đang không ngừng quấn chặt lấy mình như con mèo nhỏ cố tìm hơi ấm. Lòng anh bỗng mềm như bún. Trên đời này, nếu có gì khiến một người đàn ông mạnh mẽ như tùng bách, cứng cỏi như sắt thép, lạnh lùng như băng giá… mở trái tim mà yêu thương tới mức không còn là chính mình thì chỉ có thể là đàn bà mà thôi! Một thứ đàn bà mềm như nước quấn quýt dây dưa không màng tới danh dự và tự kiêu của bản thân mình. Nhi thức dậy khi mặt trời đã rạng. Mắt lười biếng hé nhìn qua song cửa sổ, lòng tự băn khoăn Sao hôm nay mặt trời cao hơn mọi khi? Rồi giường, chăn, cửa sổ đều khác… Không không, không thể nào! Một cơn gió lạnh thổi qua óc khiến Nhi hoàn toàn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Nhi đập đầu Thế quái nào mà đêm qua hắn ta lại dụ mình xuống được đây ngủ cùng? Hay là đêm hôm anh ta mò lên phòng mang mình xuống? Không phải anh ta đang đêm lại động dục đấy chứ? Chết thật! *** Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 0h00 ngày 29/5/2017 Khi thấy tôi còn trong trắng, anh nhìn tôi bằng con mắt hoài nghi cùng lời nói chua chát.
Tuổi trẻ ai cũng trải qua những điều điên rồ. Rồi vấp ngã. Rồi tổn thương. Rồi trưởng thành... Nhi là cô gái xinh đẹp, cá tính và rất hiếu thắng. Trong cuộc sống, cô chỉ có hai niềm đam mê lớn nhất, đó là ăn và ngủ. Nhưng rồi, cuộc sống của cô đã bắt đầu thay đổi kể từ khi đối diện với Trần Minh. *** Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những người đã và đang trải qua những thăng trầm, rung động, đam mê, nhiệt huyết của tình yêu. Phần 9 Nhà có chó dữ Nghe Trần Minh nói vậy Tuấn ngạc nhiên thốt lên - Trời đất, sao anh biết em tới ăn cơm của anh! Trần Minh cũng hơi giật mình. Nhưng chỉ mất một giây, liền lấy lại vẻ lạnh lùng - Không lẽ cậu tới tìm tôi chỉ để nhìn nhau rồi về. Trên đời này thứ dễ thay đổi nhất chính là con người! Ảnh minh họa Tuấn cười hề hề - Là nhớ anh nữa mà! - Thôi đi, da gà tôi nổi hết lên rồi. Cơm hôm nay cậu đừng có mơ được ăn. Tuấn thở dài - Mới có vài tuần không gặp ai ngờ anh lại gia tăng tính keo kiệt kinh khủng đến vậy. Có mỗi thằng em kết nghĩa mà có miếng cơm cũng nhất định không chịu cho ăn! Trần Minh khẽ cười - Tưởng cậu đói thứ khác, chứ đói gì cơm! Tuấn cười - Anh đi guốc trong bụng em rồi! Là cô gái đó đó! Từ khi nào cậu lại nảy sinh thứ ham muốn quan tâm tới một cô gái vậy? Cậu chả từng nói gái chỉ là để mua vui, đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau còn gì. Tuấn cười - Cơm còn chả thèm cho ăn thì hạnh phúc có cho không? Trần Minh không thèm nói gì. Thấy vậy, Tuấn cười cười chuyển giọng nịnh bợ - Này, anh không cho ăn cơm ở quán thì cho qua thăm nhà thăm cửa rồi có gì thì ăn nấy! Ai ngờ được bây giờ anh lại ra ở trọ như một sinh viên kia chứ. Trần Minh phản ứng nhanh tới mức chính bản thân mình cũng không kịp nghĩ - Không được! Tuấn ngạc nhiên - Vì sao không được! - Không được là không được. Tôi cuối tháng hết tiền rồi! - Chả trách người ta bỏ anh là phải. Vậy em chỉ xin ngụm nước rồi về! - Nước tôi cũng không có! - Vậy đến hít không khí nhà anh được không? - Tuyệt đối không! Tuấn đấm mạnh vào vai Trần Minh, mặt mày khó chịu - Này! Này… Anh vừa phải thôi chứ! À! Hay là anh đang nuôi gấu trong nhà nên cấm cửa em đấy? - Không có. Tôi chỉ nuôi chó thôi! - Vậy em tới thăm nó một lát rồi về. Em cũng thích chó mà! - Chó nhà tôi không thích người lạ. Nó sẽ cắn cậu đấy! Tôi không có tiền để cho cậu tiêm phòng đâu. Cứng không được thì phải mềm. Tuấn lấy giọng buồn buồn - Hôm nay để bụng đói tới gặp anh chẳng qua là xin bữa cơm nóng. Ai ngờ anh bủn xỉn tới vậy? Trần Minh nhìn Tuấn một lát, thở dài rồi giục - Vậy thì… đi thôi! - Đi đâu? - Không phải cậu nói muốn ăn cơm là gì? Tôi mời cậu ăn cơm. - Sao anh bảo anh không có tiền? - Tôi vừa nhớ ra là mình còn một ít. Đủ mời cậu một bữa. Hai người sang đường, đi một đoạn rồi rẽ vào một con ngõ nhỏ nhưng khá đông đúc. Tuấn nhìn qua quán ăn một lần rồi thở dài - Anh không vào quán Tâm Tâm nữa à? Ngày trước chẳng phải cứ đi ăn là sống chết vào đó hay sao? - Con người thay đổi, khẩu vị tất cũng thay đổi. Tuấn lại thở dài - Là vì Ngọc Lan phải không? 5 năm yêu nhau, em cứ tưởng hai người rồi sẽ sinh con đàn cháu đống với nhau kia. - Tôi thì lại tưởng tôi sẽ sinh con đàn cháu đống với cậu đấy! Tuấn cười ha hả - Trời đất! Anh lại còn biết đùa nữa kìa!... Trần Minh hắng giọng - Trên đời này thứ dễ thay đổi nhất chính là con người! Tuấn vừa ăn cơm vừa nhìn Trần Minh - Thật ra hôm nay em tới tìm anh là để hỏi sắp tới anh có đến cưới Ngọc Lan không? Cô ấy tới gặp anh chưa? Trần Minh không đáp. Tuấn biết ý đánh trống lảng - Thành phố nhỏ thật. Chúng ta đi tận đâu rồi cuối cùng cũng vẫn gặp nhau ở đây và nhìn nhau sống một cuộc sống không giống như những gì ta nghĩ ban đầu. - Ừ. Cuộc sống chính là thế. Tuổi trẻ ai cũng trải qua những điều điên rồ. Rồi vấp ngã. Rồi tổn thương. Rồi trưởng thành... Ai cũng vậy thôi! Tuấn cũng trở nên trầm tư - Nhưng chúng ta không ai có thể khước từ tất cả những bồng bột sai lầm đó cả. Trần Minh khẽ cười - Là không ai muốn khước từ. Tôi cũng vậy thôi. Sẽ không hối hận về những gì mình đã làm. Nhưng sẽ sống tốt, vững vàng và có trách nhiệm ở tương lai. Tôi đã không nhìn lại, cậu cũng đừng nhìn lại giúp tôi làm gì. Tuấn gọi rượu, rồi quay lại nhìn Trần Minh cười - Tiền cơm anh trả. Tiền rượu em trả. Hai thằng đàn ông ngồi nói chuyện tâm sự với nhau mà không có rượu cũng giống như đàn bà ngồi trang điểm mà không có son phấn vậy. Không ra cái hồn gì cả. Trần Minh cười - Tôi mời cậu thêm món rượu. Lâu lắm rồi hình như hai chúng ta chưa uống rượu cùng nhau. Gặp lại khi tôi chán nản, vùi đầu vào công việc lập trình phần mềm dạy Tiếng Việt cho các em học sinh cùng cậu. Làm việc cho quên sầu. Tôi cũng không hiểu tại sao khi đó tôi lại không vài lần say khướt. Giờ tôi mới hiểu Chính là tôi muốn tự mình quên đi và vượt qua những chuyện đó một cách hoàn toàn tỉnh táo chứ không phải bằng cái nhớ nhớ quên quên của một chất kích thích. Còn giờ uống cùng cậu, chính là đánh dấu việc uống rượu giờ hoàn toàn là niềm vui của hai thằng đàn ông muốn khề khà với nhau đôi chén. Tuấn rót hai chén đầy rồi đưa Trần Minh - Vậy anh em mình cạn nhé! *** Trần Minh say, bước chân xiêu vẹo không vững. Tuấn đi bên cạnh, vừa đỡ Trần Minh vừa vừa rủ rê - Anh say thế này, để em đưa anh về nhé! Trần Minh say nhưng vẫn tỉnh - Đừng hòng. Là cậu cố tình cho tôi say để lừa về nhà tôi chứ gì? Tuấn thở dài - Được, em chỉ đưa anh lên xe buýt rồi sẽ về nhà. Anh về nhà anh được chưa? Trần Minh xuống xe buýt thì liền vẫy taxi về nhà. Hoàn toàn không biết cái đuôi ở phía sau mình. Tuấn đứng ngoài ngõ, nhìn Trần Minh liêu xiêu bước về nhà trọ liền thở dài Có gì đặc biệt đâu, chó nhà anh ta cũng không thấy. Quả là lừa mình. Đứng một lát, thấy Trần Minh mở cửa vào nhà Tuấn liền bước đi. *** Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 0h00 ngày 28/5/2017 Đêm ấy, chúng tôi hạnh phúc bên nhau, coi như lời tạ từ cho cuộc tình từng có với nhau.
Anh ta có vẻ không thèm đếm xỉa gì đến việc có người vừa xuất hiện nên vẫn thản nhiên. Nhi là cô gái xinh đẹp, cá tính và rất hiếu thắng. Trong cuộc sống, cô chỉ có hai niềm đam mê lớn nhất, đó là ăn và ngủ. Nhưng rồi, cuộc sống của cô đã bắt đầu thay đổi kể từ khi đối diện với Trần Minh. *** Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những người đã và đang trải qua những thăng trầm, rung động, đam mê, nhiệt huyết của tình yêu.. Phần 1 Lần đầu gặp gỡ Trên bục giảng Giáo sư chỉnh chỉnh chiếc micro cá nhân cho âm lượng vừa nghe rồi bắt đầu kể chuyện. Kiểu như những câu chuyện ngày mưa Các em biết không, ngôn ngữ nói của chúng ta ngày nay đang có những thay đổi lớn về giới tính. Tôi đã có một nghiên cứu vô cùng thực tiễn về phương diện Ngôn ngữ học xã hội và rút ra được kết luận quan trọng rằng Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, ngôn ngữ mà chị em phụ nữ dùng ngày càng mang tính bạo lực, gây hấn, nam tính hơn rất nhiều. Còn ngôn ngữ của phái mạnh chúng tôi thì ngày càng trở nên hoàn hảo, mềm mại và nữ tính hơn. Thứ tình cảm yêu thương đó khiến cho Lê cảm thấy lòng mình ủy mị thế nào ấy Ảnh minh họa Này nhé! Tôi có một điển hình, là cuộc cãi vã của đôi vợ chồng trẻ hàng xóm nhà tôi vừa mới xảy ra đêm qua. Tôi cũng không rõ nguyên nhân vì sao lại xảy ra xung đột giữa họ. Chỉ biết, trong cái đám tạp âm có phần nhốn nháo, tiếng của cô vợ dao nhọn khía vào da - Anh dám đánh tôi hả? Tôi thách anh đấy! Anh là thằng khốn nạn! Tôi muốn giết chết anh! Anh cút đi ngay! Cút ngay nếu không tôi băm anh ra bây giờ…. Anh chồng thì - Em nghe anh nói đã! Từ từ đã nào! Em bình tĩnh lại đi! Nghe anh giải thích đã… Cô vợ liền gầm lên Câm đi! Tôi cần đ… gì phải nghe cái loại rác rưởi anh giải thích! Anh có cút ngay không thì bảo… Đám sinh viên ở dưới dù chưa hiểu được dụng ý của thầy, nhưng câu chuyện của đôi vợ chồng nào đó khiến họ cười khúc khích. Sau một hồi độc diễn vị giáo sư lắc đầu - Thôi, hôm nay chúng ta sẽ học về vấn đề “Giới tính” trong ngôn ngữ học xã hội. Rồi lẳng lặng quay lưng ghi vài dòng chữ mà chỉ có giáo sư mới thấy đẹp lên bảng. Mai Lê thở dài nhìn con sâu ngủ bên cạnh. Rồi khẽ lay lay - Này, đừng có ngủ mãi như thế có được không? Đây là ở lớp học đó. Không phải là chuồng lợn đâu? Nhi quẹt nước miếng bên mép, ngáp một cái rộng hết cỡ, đôi mắt đỏ sọng. Lê trợn mắt - Đêm qua làm gì mà không ngủ? Nhi chống tay, ngáp một cái rồi thản nhiên đáp - Làm tình! - Oa! Có bản lĩnh! Nhi nhếch mép - Làm trâu, làm chó rồi thì làm tình chả phải chuyện nhỏ. Lê bật cười - Này, hai cái làm trước có liên quan quái gì tới cái làm đằng sau nó đâu! Nhi cười nhàn nhạt - Đời là thế đấy! Đôi khi chúng nó chả có liên quan gì tới nhau mà cứ đứng cùng hàng với nhau đấy! Đêm qua, ngồi nghe thiên hạ làm tình rồi đêm ngủ mơ lại cứ tưởng là mình. Lê bật cười - Điên hết cả rồi! Nhi lại chống cằm Lê, mày nói xem, đời sinh viên mình, đầu rỗng, bụng rỗng… có mấy đứa là biết cách làm đầy được hai thứ đó. Nhưng chúng nó biết làm tình nhoay nhoáy còn gì, ngay cả khi bụng rỗng và đầu cũng rỗng! Lê thở dài - Còn hơn cái loại Đầu rỗng, bụng rỗng, còn mỗi cái tình thì cũng không biết làm nốt! *** Trưa, Nhi kéo Lê xuống căng tin của trường. Gọi liền hai suất cơm đầy ú ụ cho cả hai đứa. Rồi cười hỉ hả mang về bàn. Trong khi Lê khều khều chọc chọc thì Nhi cắm đầu vào ăn, nhai bằng cả hai hàm nên hai má phình ra phúng phính. Lê khẽ cười - Loại con gái như mày, cơm không đầy bụng chắc cả thế giới này cái gì cũng không cần! Nhi cười tít mắt - Mày có ăn nữa không? Không ăn thì để tao ăn, phí phạm. Toàn đồ ăn ngon. Rồi chẳng chờ Lê đồng ý, Nhi liền kéo cả khay cơm của bạn về phía mình. Lê nhìn bạn - Mày là cái thùng nước gạo à? Cái gì tao cũng thấy mày ăn ngon lành là sao nhỉ? Nhi mồm đầy cơm và thức ăn, vừa nhai vừa nói - Mày sướng quen rồi. Cái loại mày mà cho ra ngoài thì khó sống. Khó sống. Lê nhìn bạn ánh mắt dịu hơn, giọng chân thành - Mày về nhà tao ở cùng tao đi. Mẹ tao nấu nướng cho mà ăn không sướng hơn à? - Mày thấy có con heo nào được tự do không? Bởi vì cuộc đời nó chỉ lấy ăn mới ngủ là mục tiêu duy nhất đấy. Tao không muốn biến mình thành con heo đâu. Mày đừng có đưa ra sự cám dỗ lớn như thế chứ. Thỏa thuận, từ nay không nhắc chuyện này nữa nhé. Lê thở dài - Ờ! Biết rầu! Mà mày thì cũng cận heo rồi mà còn làm cao! Nhi nhe răng ra cười. - Nhưng là cận heo tự do! Lê nhìn bạn cười theo. Sau mấy tháng hè không gặp mới biết mình nhớ nó quá. Đúng là chỉ muốn đưa tay mà banh hai cái má xinh xinh kia một cái. Muốn vò cho rối tung lên cái mớ tóc đen mềm mại nhưng bị cắt tỉa lung tung phèng trên cái đầu nho nhỏ kia… Thứ tình cảm yêu thương đó khiến cho Lê cảm thấy lòng mình ủy mị thế nào ấy. Vì thế liền nhiếc móc con bạn - Đúng là con heo! Con heo! Cận cái gì mà cận! Mắng vậy mà chỉ thấy đôi mắt nâu rộng mênh mông của con bạn cười híp hết cả vào lại thấy lòng mình cũng là những ngày thu nắng ấm. Chắc đầu con bạn lúc nào cũng chỉ toàn cơm là cơm! Như đứa trẻ sơ sinh cần sữa vậy. Hóa ra, bên cạnh mình chỉ người dưng là lúc nào cũng có sẵn Ảnh minh họa *** Nhi ngồi trên giường, hai chân khoanh tròn, hai tay buông trong lòng, vai rủ xuống, hai mắt đỏ hoe, lờ đờ… Đêm qua cũng như nhiều đêm khác, bị cặp đôi hàng xóm làm phiền mãi gần sáng mới chợp mắt được. Tính ngủ nướng luôn tới trưa, đỡ tiền ăn sáng. Nhưng rồi, vẫn không được yên thân. Không nhịn được, Nhi buột miệng chửi rủa MK! Cả đêm qua rồi, sáng nay còn khỏe thế! Nhưng cũng không thể phủ nhận một điều là những ngày đầu Nhi cũng bị kích thích kinh khủng. Nhưng dần dần Nhi chẳng còn chút tò mò hay háo hức gì nữa. Có chăng chỉ là khó chịu vì nó ồn ào trong khi mình muốn yên tĩnh. Có lẽ, nó cũng giống như tiếng rao bánh mì nóng giòn buổi sáng, bánh bao nóng, bánh khúc nóng lúc đêm khuya hay tiếng xe cộ ồn ào ngoài phố, thỉnh thoảng vài gã trẻ trâu rồ ga bốc bánh quét trên mặt đường lúc cao hứng… Đấy, đại loại là nó cũng trở thành những âm thanh hết sức thường nhật như thế. Có lẽ trên đời này, chỉ có cơm mới có thể ăn ba bữa mỗi ngày trong suốt cả cuộc đời mà vẫn có thể ăn ngon lành mà thôi. Nhi mò dậy, lấy một cuốn sách ra nằm đọc. Đến lúc nhìn đồng hồ thì đã hai giờ chiều. Bụng Nhi bắt đầu biểu tình sau khi bị bỏ đói gần một ngày. Nhi gấp sách, làm vài động tác dãn cơ rồi đi tắm, giặt. Bốn giờ chiều, là thời điểm thích hợp để lang thang trong công viên gần đó, xem một vài cặp tình nhân hẹn hò trong ngày cuối tuần, ngắm một vài cụ già tập thể dục, hít một ít không khí trong lành vào phổi và sau đó rẽ vào quán ăn một suất cơm sinh viên, rồi lại về nhà… Một ngày cuối tuần nhạt thếch vẫn cứ đến sau vài ngày không chờ đợi. Nhi cào cào lại mái tóc, đóng cửa rồi bước ra ngoài. Bên hàng rào Nhi đứng lặng lẽ ngắm vài nhánh ti gôn màu hồng từ một dây ti gôn nhỏ. Lòng nhẹ bẫng. Cứ muốn nghêu ngao mà hát một câu gì đó thật tình, thật tha thiết. Nhưng lại nghĩ, thôi im lặng. Hát lên là phá vỡ hết tất cả những thứ dịu dàng này. Khổ thế, con người ta nhiều khi muốn lãng mạn nhưng khả năng có hạn nên đành trở thành kẻ cộc cằn mà thôi. Nhi đút tay túi quần, lặng lẽ cảm nhận mùa thu nhè nhè lướt qua mình theo từng cái run của sợi tóc, cái rùng rình của tà áo rộng, và cái nắng vàng hanh hanh trên da thịt... Nhi tiếp tục vừa đi vừa thầm nghĩ chắc công viên giờ này đông người lắm! Và thật lạ là giữa cái thành phố triệu người này tất cả những người xung quanh Nhi đều là người dưng. Chỉ có Lê là bạn. Nhưng bạn cũng không thể nào kè kè bên cạnh mình cả đời được. Bạn cũng có cuộc sống của bạn. Hóa ra, bên cạnh mình chỉ người dưng là lúc nào cũng có sẵn. Bỗng có một gã trai nhào tới, túm lấy vai Nhi! - Ê… Con cá trê, báo cho cậu một tin vui này! - Cặp đó chuyển đi rồi! Nhi cười đấm vào vai Hải - Cắn rơm cắn cỏ đội ơn cậu. Hải cười - Mợ cứ câu lệ? Để tôi cắn mợ là được! Nhi cắn môi trợn mắt - Trời đất! Trên đời này, chỉ có chó cắn người chứ làm gì có chuyện người đòi cắn chó! Hải cười nhăn nhở - Vậy cứ về trông nhà cho anh cũng được! Nhi lườm Hải - Cứ đợi đấy! Hai người vừa tới nơi thì đã nghe thấy tiếng bà chủ đang trao đổi tiền phòng trọ với cả nội quy xóm trọ. Mồ hôi trên tay Nhi bắt đầu rịn ra. Nhi nhìn vào trong khoảng sân trước thấy một gã thanh niên, anh ta mặc sơ mi màu tối, dáng người cân đối và khá cao, vì bà chủ chỉ đứng tới cằm anh ta. Hình như anh ta nói gì đó, bên cạnh bà chủ gật gật đầu mặt mũi tươi như hoa. Nhi liền hùng hục chạy vào - Bác ơi, là cháu đã nhận thuê căn phòng này rồi. Bác chủ bị bất ngờ quá nên bối rối - Con bé này, cháu ở đâu chui ra thế?? Nhi mặt mũi thương tâm - Bác không nhớ năm ngoái có con bé tới đây chỉ chậm có vài bước chân nên không thuê được căn phòng đó. Hôm đó cháu chả sống chết hẹn bác nếu khi nào người ta chuyển đi thì nhất định bác sẽ cho cháu thuê. Bác chả gật đầu đồng ý là gì. Bà chủ suy nghĩ một lát rồi mới thở dài - Ờ, lâu quá nên bác cũng quên mất. Anh ta có vẻ không thèm đếm xỉa gì đến việc có người vừa xuất hiện, nên vẫn thản nhiên đi đi lại lại trước hiên nhìn ngắm căn phòng. Nhi cắn môi Ước gì anh ta bốc hơi đi mất! Đúng lúc đó, anh ta quay lại và bắt gặp ánh nhìn chằm chăm của Nhi. Và rõ ràng, Nhi thấy tim mình vừa rụng như trái Thị. Bẹp rúm và tan tành! Vô thức, Nhi hốt hoảng tìm tay Hải và nắm thật chặt. Anh ta nhìn ra hành động của Nhi, khóe môi rõ ràng vừa nhếch lên một nét cười. *** Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 0H00 ngày 20/5/2017 Anh kêu say rượu, không thể tự đi về nhà nên muốn ngủ lại phòng trọ của tôi.
Bạn có thể sử dụng tinh dầu cho tóc để dưỡng mái tóc mình óng ả và có mùi thơm dịu nhẹ từ thiên nhiên. Bạn cũng có thể massage tóc bằng dầu gội, dầu dưỡng hoặc mặt nạ dưỡng tóc để mùi hương lưu lại ấn tượng sâu đậm trong trái tim chàng. Bạn nên chọn những sản phẩm phù hợp với da đầu của mình để tóc không chỉ thơm mà còn khỏe mạnh, mềm mượt và sạch sẽ. Những sản phẩm giúp tóc thơm nhưng gây ngứa da đầu sẽ khiến bạn dễ bị “mất điểm”. 3. Mùi cơ thể nữ từ nước hoa quyến rũ đàn ông Mùi cơ thể phụ nữ khi có một ít nước hoa sẽ đánh thức ham muốn và bản năng của đàn ông. Bạn nên chọn những loại nước hoa có hương thơm tự nhiên để khiến chàng thích thú và mê đắm bạn thay vì chọn những loại có mùi nồng nặc và khó chịu. Một số loại nước hoa khô nhỏ gọn với mùi hương dễ chịu và tiện dụng cũng khá phù hợp với bạn. Thỉnh thoảng, bạn có thể thay đổi mùi nước hoa để làm mới bản thân và thu hút chàng hơn. Một số loại nước hoa với thành phần từ tự nhiên khá hấp dẫn đàn ông mà bạn nên chọn là vanilla, gỗ đàn hương, xạ hương… Bạn có thể xịt nước hoa lên quần áo, tóc, hai bên tai, hai cổ tay, mu bàn tay để khi hai bạn bên nhau, chàng chỉ muốn hôn và khám phá cơ thể bạn với những mùi hương ngọt ngào và quyến rũ. Bạn không nên lạm dụng mùi hương từ nước hoa mà sử dụng chúng quá nhiều làm phản tác dụng. Mùi nước hoa nồng nặc quá có thể khiến chàng xa bạn khi chàng bị dị ứng nước hoa đấy. 4. Mùi cơ thể phụ nữ với sữa tắm Nhiều đàn ông nghiện mùi cơ thể của người yêu sau khi tắm nhờ phụ nữ khéo léo chọn sữa tăm. Sữa tắm không chỉ giúp cơ thể bạn dưỡng ẩm da mềm mịn mà còn tạo ra mùi hương tự nhiên khiến đàn ông thích thú. Bạn hãy chọn loại sữa tắm có mùi hương gần giống với mùi cơ thể của mình để kích thích khứu giác của chàng. Ngoài sữa tắm, bạn có thể chọn loại sữa dưỡng thể để giúp làm trắng da, dưỡng ẩm, chống lão hóa và bảo vệ da. Sữa tắm hoặc sữa dưỡng thể càng có ít hóa chất thì càng mang đến hương thơm dịu mát và ít gây hại cho da bạn. Bạn nên chọn sữa tắm phù hợp với làn da của mình và chứa ít chất tạo hương thơm để tránh gây tác dụng xấu cho da về lâu dài. 5. Mùi thơm thoang thoảng từ quần áo Mùi tự nhiên của con gái cũng có thể đến từ quần áo. Nếu bạn muốn thay đổi mùi cơ thể nữ, bạn hãy thử tạo mùi hương từ quần áo. Bạn cũng có thể sử dụng cách này khi dị ứng với các loại sữa tắm, nước hoa, sữa dưỡng thể… Đây là một bí quyết “đánh lừa” tài tình giúp bạn tỏa hương để tăng sức quyến rũ đấy! Bạn có thể làm quần áo của mình thơm lâu để chàng nghiện mùi hương của bạn hơn bằng cách Xịt nước hoa lên giấy thơm rồi để trong tủ quần áo Cho 10 – 20 giọt tinh dầu hoa oải hương vào bước giặt quần áo cuối cùng Dùng nước xả vải để giữ quần áo thơm, mềm mại và giữ được màu sắc như ý Phơi quần áo ở nơi khô ráo và có ánh nắng để tránh áo quần bị hôi hay ẩm ướt Bạn không nên phơi quần áo vào ban đêm vì lúc này độ ẩm tăng sẽ khiến bạn dễ nảy sinh các bệnh về da như nấm, hắc lào… Bạn cũng nhớ chỉ dùng thành phần làm thơm quần áo vừa đủ để không gây hại da và ảnh hưởng khứu giác của mọi người xung quanh. Đối với một số đàn ông, mùi cơ thể phụ nữ có thể là dấu hiệu để chàng nhận biết người phụ nữ mình yêu. Mùi thơm ở đây không nhất thiết phải là nước hoa đắt tiền hay nồng nàn mà đơn giản chỉ là hương thơm phảng phất thể hiện tính cách của người phụ nữ. Chính những nét đẹp tưởng chừng vô hình này lại tạo nên cho phụ nữ sức quyến rũ không thể chối từ!
Tuấn ngồi xuống mép giường thở dài không biết làm sao với cô nàng hết sức lạ lùng này. Nhi là cô gái xinh đẹp, cá tính và rất hiếu thắng. Trong cuộc sống, cô chỉ có hai niềm đam mê lớn nhất, đó là ăn và ngủ. Nhưng rồi, cuộc sống của cô đã bắt đầu thay đổi kể từ khi đối diện với Trần Minh. *** Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những người đã và đang trải qua những thăng trầm, rung động, đam mê, nhiệt huyết của tình yêu. Phần cuối Anh thua chú! Tuấn đứng nhìn Lê nằm một đống nhão nhoét trên bàn nhậu liền thở dài Trời đất, sao lại có ngày mình đi rước cô bạn thân của cô gái mình yêu khi cô ta say kia chứ. Người ta nói, đàn bà con gái muốn biết bản chất cô ta như thế nào chỉ cần cho cô ta uống vài chén là xong. Và giờ đây, cô ta chính là một con sâu rượu hảo hạng, trên người tràn ngập một mùi rượu nồng nàn. A ha, cô ta đúng là con sâu được ngâm trong bình rượu đầy. Ý nghĩ đó khiến Tuấn khẽ bật cười. Tuấn lại gần khẽ lay lay vai Lê thì một giọng lè nhè vang lên - Nhi, thế đếch nào mà mày chỉ có mỗi việc nâng cái chén của mày lên mà nó lâu cả thế kỉ vậy? Rồi cô nàng mở mắt cố cầm chén rượu nhưng mãi không cầm được, liền chửi bậy - Mẹ nhà nó nữa, đến cái chén nó cũng ghét tao rồi! Đi chưa được hai vòng thì Lê lại ngủ ngon lành trên vai Tuấn Ảnh minh họa Thế là Lê khóc. Cứ nằm vậy mà cô khóc nức nở ở giữa chốn công cộng khiến cho mọi con mắt đổ dồn về Tuấn. Như thể Tuấn chính là thủ phạm gây nên cơn nức nở của con sâu rượu kia vậy. Tuấn không còn cách nào khác đành dựng Lê dậy rồi kéo Lê lên chiếc taxi đang đợi bên ngoài. Khi hai người vừa vào taxi thì tài xế hỏi điểm đến, mặt Tuấn mới đần thối ra, lay gọi Lê nhưng vô ích. Tuấn liền lấy điện thoại ra gọi số của Nhi nhưng cũng không ai bắt máy. Nhấn số gọi Trần Minh cũng không ai nghe. Trong lòng liền như lửa đốt. Không biết hai người họ đang làm gì khi mà ở chung nhà như vậy? Tâm trí chẳng còn nghĩ được gì khác nên Tuấn liền nói luôn địa chỉ nhà mình cho tài xế. Mãi đến khi ngón tay của Lê chỉ vào mặt Tuấn và hét toáng lên "Anh là ai?" mới khiến tuấn giật mình. Tuấn cáu - Là tôi chứ ai? Lê lắc lắc ngón tay trỏ, mắt lờ đờ nhìn tận mặt Tuấn rồi lắc đầu - Tôi là ai? Tuấn đáp - Là Tuấn! - Hừ, Tuấn là thằng nào? Tuấn cố nén bực bội, dại nhất là nóng giận với đứa say. Tuấn biết mình lên xe với một cô gái say không biết gì, giờ cô ta lại hỏi mình là ai thật là tình ngay lí gian. Và vừa rồi, qua kính chiếu hậu, Tuấn vừa thấy anh tài xế liếc qua mình một cái. Tuấn liền cười cười giải thích - Cô ấy say quá đấy thôi! Anh thông cảm! Lúc ấy, hình như Lê đã suy nghĩ xong, liền kêu lên - A… biết rồi… Tuấn thở phào… - Hắn ta là một yêu râu xanh. Tuấn lại toát mồ hôi. - Con bạn thân thường nói Khi phụ nữ say thì đàn ông xung quanh đều có thể là yêu râu xanh, phải đề phòng hắn ta. Tuấn đúng là dở khóc dở cười khi anh tài xế quét mắt qua mình với tia nhìn nghi hoặc một lần nữa. Có lẽ sợ tài xế vì những lời của Lê mà sinh hồ nghi rồi lái xe mất tập trung nên Tuấn nghĩ Dù sao cũng gần tới nhà, thì đành mang cô ta về nhà chứ nếu vào nhà nghỉ, chắc chắn cô ta sẽ xé xác mình thành trăm mảnh vào sáng hôm sau. Mà nhà nghỉ cũng không an toàn nếu để một đứa con gái say xỉn không biết trời đất gì ở đó một mình. Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, một mạng của mình có đền nổi nữa không? Nghĩ vậy, Tuấn liền kêu tài xế cho xuống với lí do sắp tới nhà rồi. Nhưng trước khi đi, tài xế còn ngó đầu ra nói với Tuấn - Này! Chú em! Anh biết cậu không có bản lĩnh làm yêu râu xanh đâu. Có chăng là cô gái đó đủ bản lĩnh thôi! Rồi anh ta cười ngoác lộ hàm răng xỉn màu có lẽ vì hút thuốc lá nhiều, rồi còn nháy mắt với Tuấn. Chiếc taxi lướt đi, nhả ra một đám khói phía sau như một ả gái làng chơi lẳng lơ vừa nhả khói thuốc vào mặt Tuấn cười khẩy một cái rồi nói Cưng à! Em chưa đủ cứng đâu! Tuấn thở dài, rồi vò đầu bứt tai Trời đất, sát gái ngang dọc đất trời ai đời về đây gặp đôi bạn thân này lại khiến mình trở nên thảm hại đến tận cùng như vậy? Quay nhìn Lê đã ngồi bệt xuống vỉa hè. Tuấn liền chột dạ Trời đất, cô ta mà giãy nảy khóc ăn vạ ở đây thì chỉ có nước đeo mo vào mặt. Nghĩ thế, Tuấn vội xốc Lê đứng lên toan dìu đi. Nhưng đôi chân Lê đã biến thành bún tự bao giờ. Không còn cách nào khác, Tuấn đành phải cõng Lê vội vã về nhà. Vừa cõng Tuấn vừa than "Cô ta uống mấy lít mà nặng quá trời". Lê hình như say quá, nói chán, khóc chán rồi giờ mệt nên ngủ ngon lành trên lưng Tuấn. Tuấn khẽ cười Hình như được cõng là cô ta trở nên ngoan hơn thì phải. Hi vọng là khi đặt xuống giường thì cô ta không giãy nảy như đỉa phải vôi. Nếu không đêm nay chắc chết quá mất! Nhưng đúng như Tuấn lo lắng, con người ta lạ thế chứ, khi nằm trên tấm lưng êm ái của ai thì ngoan ngoãn ngủ. Nhưng khi bị quẳng xuống chiếc giường cứng là lấp tức giở trò. Lê vừa rời khỏi lưng Tuấn là ngồi bật dậy. Ánh mắt gườm gườm nhìn Tuấn - Yêu râu xanh! Là anh định làm mấy cái trò người lớn đó hả? Tuấn không biết mình nên khóc hay cười nữa. Nhưng vào nhà rồi, cửa đóng chặt rồi, Tuấn đành dọa cô ta một trận cho nhớ đời - Ờ. Đúng đấy! Lê liền tròn mắt, miệng há hốc - Oa, Oa… Tên này ngu thật đấy! Chị bảo, cậu đã xem mấy cái clip trên mạng chưa? Kiểu như một đứa con gái rất xinh đến quyến rũ cậu rồi lát cậu lại gặp nó trong nhà vệ sinh nam và đang đứng tè đấy! Lê nói tới đó, rồi đập tay xuống giường mà cười. Tuấn méo mồm đứng nhìn. Mãi sau mới nói được - Nghĩa là… - Ờ… Ờ… Nghĩa là ngày trước chú phải gọi anh bằng anh đấy! Nhóc ạ! Tuấn ngồi xuống mép giường thở dài. Không biết làm sao với cái giống hết sức lạ lùng này cho hết đêm nay. Nhưng nghĩ chưa hết được câu liền thấy đứa con gái phía sau ôm chặt cổ mình chèo lên lưng đòi cõng. Tuấn giằng tay Lê quẳng ra, nhưng rồi Lê lại bám chặt hơn. Giằng co nhau tới mệt, cuối cùng Tuấn cũng đành cõng Lê trên lưng. Vì Lê dọa Nếu không cõng tôi sẽ khóc cho cả cái khu chung cư này biết anh ăn hiếp tôi! Vậy là, hai cái bị thịt chồng lên nhau cứ đi từ đầu phòng tới cuối phòng. Đi chưa được hai vòng thì Lê lại ngủ ngon lành. Không khóc lóc, quậy phá, nói linh tinh nữa mà trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn vô cùng. Tuấn cười khổ - Không biết kiếp mình là kiếp trâu ngựa gì nhà cô ta nữa. Vừa gặp đã bắt nấu cơm cho ăn, giờ thì cô ta bắt mình cõng ru ngủ. Tuấn vốn định để Lê ngủ say thì lừa lừa đặt xuống giường thì đột nhiên một âm thanh nho nhỏ vang lên Ba à! Ba cõng con! Con muốn được ba cõng như mấy đứa ấy! Tuấn nhớ có lần Nhi đã nói Nhi và Lê là hai mảnh ghép vừa vặn. Một đứa thì rất mạnh mẽ, quyết đoán. Còn một đứa thì mẫn cảm nhưng lạnh lùng. Hai đứa gặp nhau rồi bù trừ cho nhau như hai mảnh ghép nằm cạnh nhau trong một trò chơi ghép hình. Mà ông trời cũng kì lạ, ngay cả việc Nhi thì thiếu mẹ, Lê thì thiếu ba cũng có thể nghĩ được ra cho hai đứa. Chỉ có điều, Lê đã thiếu ba từ khi còn rất nhỏ. Tuấn không đặt Lê xuống mà lặng lẽ cõng cô gái trên lưng. Trong cơn mơ, thỉnh thoảng hai tiếng “Ba ơi” lại khẽ khẽ được thốt lên, và đôi tay nhỏ lại siết vòng quanh cổ Tuấn chặt hơn. Hóa ra, ngay cả chiếc gai cứng nhất, nhọn nhất thì bên trong nó vẫn là phần yếu mềm, non nớt và dễ tổn thương biết nhường nào. Sáng hôm sau, có người tỉnh dậy và thấy mình đang quặp một gã đàn ông trong lòng. Còn một người thì xương sống, chân tay đều mỏi nhừ, đau nhức, hai con mắt vẫn dính chặt lấy nhau vì thiếu ngủ. Và chỉ biết, trong căn phòng ấy xảy ra một trận chiến không hề cân sức chút nào. *** Tuấn sau bao nhiêu năm vẫn mang tiếng là nam phụ vì yêu đơn phương vợ ông anh, đó vẫn là vết đen trong trang sử tình trường oanh liệt của mình. Vì thế cho nên lòng vẫn ấm ức không nguôi. Khổ nhất là thỉnh thoảng còn bị vợ lôi ra mà rỉa rói, móc máy xát muối, vắt chanh. Đau xót không tả được. Một hôm, trong lúc đang ngồi với Trần Minh, Tuấn liền vỗ đùi đét một cái, rồi mặt mày hớn hở mà cười ha hả đắc chí - Trần Minh ơi là Trần Minh! Hôm nay em mới ngộ ra được một điều. Nếu xét về tuổi tác em vẫn là em anh. Nhưng nếu xét về vai trò, vị trí, chức năng với người đàn bà của đời mình, ít ra em còn có vị thế hơn anh, đàn ông mạnh mẽ hơn anh đấy! Vì dù sao vợ em bắt đầu thích em vì em có thể gợi lên cho cô ấy thứ cảm giác vững chãi và bao bọc của người cha. Đâu có như anh, Hà Nhi nhầm anh là mẹ cô ấy! Trần Minh châm điếu thuốc hút, nhả khói mơ màng rồi chép miệng - Cái này anh không cãi nổi chú! Hết Nhiều lúc, tôi thấy mình như một tên vô lại, còn em là cô gái ngây thơ vô số tội… Cảm giác ấy đúng là chẳng tốt...
mùi hương đàn ông phần 9